Cổ Đại
Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?
Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”
Liệt Nữ Đại tỷ kiên trinh bất khuất, là tấm gương liệt nữ vang danh khắp kinh thành. Thái tử từng lấy tính mạng cả gia đình uy hiếp, ép nàng làm thiếp, nhưng nàng lại cầm trâm vàng tựa lên cổ, giọng nói kiên quyết: “Để ta dùng sắc hầu người, chi bằng chết còn hơn!” Phụ thân không chịu nổi tỷ tỷ chịu nhục, liền liều mạng phản kháng, cuối cùng máu đổ ngay tại chỗ. Nàng trừng mắt lạnh lùng nhìn: “Người ta ai rồi cũng phải chết, ta tuyệt đối không để bị khuất phục!” Thái tử thấy nàng thú vị, bèn bắt cả mẫu thân và huynh trưởng, cười lớn rời đi. Ngày quốc gia sụp đổ, chúng ta không may bị bắt, trở thành quân kỹ cho đám binh lính dị tộc. Đại tỷ rút lưỡi dao từ kẻ địch, muốn tự sát trước mặt bọn chúng: “Ta thà chết còn hơn cầu cứu thái tử!” Lúc ta đang cuống quýt định đứng ra, trong đầu bỗng xuất hiện từng hàng mưa đạn.
Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!
Giang Nguyệt Giang Nguyệt là người mà người trong nhà sắp xếp để thay ta chịu tai họa. Vì vậy nàng ta ăn ở cùng ta, được nuôi dạy như một đích tiểu thư thứ hai của Hầu phủ. Nàng ta được lòng tổ mẫu, được phụ thân yêu thương, còn có tình cảm sâu đậm với vị hôn phu của ta. Cho đến khi nàng ta xúi giục Bùi Dục đẩy ta vào lửa lớn, ta mới biết nàng ta là con riêng được phụ thân yêu thương nhất, người chịu tai họa thật sự luôn là ta. Ta bị thiêu cháy thành xác khô, còn nàng ta thay thế ta, trở thành đích tiểu thư danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, kế thừa hồi môn của mẫu thân gả vào phủ Yến Quốc Công. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Giang Nguyệt được đưa vào Hầu phủ. Nàng ta đứng trước mặt ta, rụt rè nắm lấy tay ta nói: “Ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi, Nguyệt Nguyệt.”
Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.
Thay Đổi Số Mệnh Tiểu thư là nữ chính của văn học người chết, ngày nào cũng treo câu “Ta sắp chết rồi” trên miệng. Nàng bị bệnh, ta khuyên nàng uống thuốc nhưng nàng lại vì muốn cáu giận với Hầu gia mà đổ hết thuốc đi, sau đó nói: “Hắn chọc tức ta như vậy nhưng lại không biết, ta sắp chết rồi.” Sau đó nàng bệnh nặng ngất đi, quả nhiên Hầu gia đau lòng nàng nhưng ta lại vì chăm sóc không chu đáo mà bị Hầu gia móc mất mắt trái. Tiểu thiếp hãm hại, Hầu gia nghi ngờ, ta cầu xin nàng giải thích nhưng nàng lại nói: “Hắn hiểu lầm ta như vậy, đợi đến khi hắn biết ta sắp chết, nhất định sẽ đau đớn tột cùng.” Vì vậy tiểu thiếp được đà lấn tới, không dám làm gì nàng nhưng lại trút giận lên ta, ngày nào cũng lấy việc đánh đập ta làm thú vui. Khi nàng hấp hối, Hầu gia lại đang vui vẻ hưởng lạc với tiểu thiếp, ta muốn đi cầu xin Hầu gia đến gặp mặt nàng một lần cuối nhưng nàng lại nói: “Không cần nói cho hắn biết, đợi ta chết rồi, Hầu gia sẽ biết mất đi ta đau đớn thế nào, nhất định hắn sẽ hối hận không kịp! Trừng phạt nặng nề nhất đối với một nam nhân, chính là không cho hắn gặp mặt nữ nhân mình yêu nhất lần cuối!” Sau khi nàng chết vì bệnh, Hầu gia thực sự đã rơi vài giọt nước mắt. Nhưng rất nhanh hắn đã chuyển cơn giận sang ta, trách ta là nha hoàn lại hầu hạ không chu đáo, không để họ gặp mặt lần cuối, đánh ta chết tươi tại hậu viện. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tiểu thư không chịu uống thuốc. Nàng đang đổ thuốc vào chậu hoa, buồn bã nói: “Rốt cuộc Hầu gia có biết không, ta sắp chết rồi!”
Thay Đổi Thân Phận Cửu vương gia bị người hạ dược, trong tình thế cấp bách đã xông vào phòng khuê phòng của ta. Sau một đêm xuân tiêu, hắn hứa sẽ cưới ta về làm vợ. Nhưng quay đầu đã ra lệnh cho sát thủ giết ta. “Nữ nhân này thân phận thấp hèn, thế mà cũng dám mơ tưởng trở thành Vương phi của ta?” Một lúc sau, ta nhìn xác sát thủ nằm trên đất, tát lệch đầu tên thuộc hạ. “Lão nương đây thải dương bổ âm nhiều năm, lần đầu tiên thấy loại hàng kém chất lượng như vậy! Thật uổng phí thuốc của lão nương!”
A Miên Thánh nữ Miêu Cương ba tuổi đã chế độc cổ, năm tuổi lột da người, mười tuổi tự lấy thân mình nuôi cổ. Nàng tàn nhẫn lại cố chấp khiến mọi người e ngại, chỉ có một mình nữ nô cấp thấp như ta là đau lòng cho nàng. Ta sẽ lén xuống núi mua thuốc cao đặt ở đầu giường nàng, sẽ làm hoa đăng cho nàng, sẽ đắp người tuyết dỗ nàng vui. Về sau nàng ít giết người nuôi cổ hơn, làn da cũng dần căng bóng trở lại. Nàng còn xuống núi dạo phố chọn trang sức với ta, thậm chí nàng còn cười giữ lấy cằm ta, nói ta gọi nàng là “tỷ tỷ”. Cho đến khi Nữ đế Miêu Cương vì để chế trường mệnh cổ mà ném người có bát tự tương xứng với mình là ta vào lò luyện: “Một tiện nô mà thôi, có thể làm thuốc dẫn cho trẫm là phúc khí mấy đời của ngươi đấy!” Nghe nói vào ngày ta chết, Thánh nữ lại lần nữa bước vào ao chứa cổ, mặc cho ngàn vạn cổ trùng gặm nuốt thân mình. Về sau người người Miêu Cương đều biến sắc nói, chủ nhân Thánh điện trên núi tuyết kia đã dùng máu tươi để nhuộm đỏ thế gian này.
Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.
Thuốc Dẫn Thừa tướng cao điệu tìm nhi tử, nói rằng vị hôn phu bán cá của ta chính là nhi tử thất lạc của ông. Kiếp trước ta phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa hắn rời đi, nhưng hắn lại tìm người đánh ta đến gần chết. “Ta hiện tại thế nhưng là công tử thừa tướng, phải cưới danh môn quý nữ, một thôn nữ như ngươi mà cũng muốn trèo cao?” Nhưng hắn không biết, hắn chỉ là thuốc dẫn cho người khác. Sống lại một đời, ta đích thân đưa hắn đến trước mặt thừa tướng. “Ngài xem hắn có giống thuốc dẫn… à không, giống nhi tử của ngài không?”
Cẩn Hòa Ta cứu một nữ nô từ quân doanh, để ả khỏi bị người nhục mạ. Chàng thanh mai trúc mã của ta vốn chẳng ưa ả, thế mà trong tiệc cưới của chúng ta, lại vu cho cha ta tội thông địch bán nước, ngay tại chỗ xử tử cả nhà ta. Chỉ tha cho mình ả. Hóa ra từ lâu, hai người họ đã lén lút qua lại với nhau. Ả tát ta một cái thật mạnh, cười một cách độc địa. “Chỉ bằng ngươi, cũng xứng để ta hầu hạ, đây chính là hậu quả, cũng nên cho ngươi nếm thử mùi vị bị ngàn người cưỡi.” Ả ném ta vào quân doanh làm quân kỹ. Vì chút tôn nghiêm còn sót lại, ta đã tự tử trong doanh trại. Ta được tái sinh, trở về ngày đầu tiên gặp nữ nô, nhìn ả bị người ta cưỡng ép đè dưới thân, gào khản cả giọng cầu xin ta cứu giúp.
Tam Sinh Hữu Hạnh Từng là công tử quý tộc chốn kinh thành, khi Tống Uẩn rơi vào cảnh khốn cùng, ta đã bán hết gia sản để cứu hắn ra, rồi ép hắn lấy thân báo đáp. Ta biết hắn hận ta, nhưng ta chẳng bận tâm. Cho đến khi ta mang thai, Tống gia được minh oan, Tống Uẩn lại được phục chức. Ta biết hắn sớm muộn gì cũng rời đi, và ta không cách nào giữ hắn lại. Quả nhiên, hắn lặng lẽ rời đi, không để lại nửa lời từ biệt. Ta vuốt ve cái bụng đã lớn của mình, buồn bã vài ngày, sau đó bắt đầu tính toán tìm cha mới cho đứa trẻ trong bụng. “Lưu tú tài sát vách không tệ, từng lén nhét cho ta mấy bài thơ tình. Lý đại phụ ở phố sau cũng khá tốt, mỗi lần bắt mạch đều đỏ mặt ngượng ngùng. Còn nữa, Hà công tử trong ngõ, sớm đã nói không cưới ai ngoài ta…”
Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”
Nữ Đế Giang phủ chuẩn bị đủ chín đời tẩy nữ, lúc ta sinh ra lại vừa hay là đời thứ chín. Tổ phụ uy nghiêm đứng gác bên ngoài. Bà mụ nói với cha ta: “Thiếu gia nhìn xem có thể được sống hay không?” Tuân theo lời huấn, cha ta phải đáp: “Không sống.” Nếu vậy, ông vừa dứt lời thì ta sẽ bị chết chìm trong nhà xí mất. Chín đời tẩy nữ này mà thành công có thể khiến Giang gia sống đời phú quý. Nhưng cha ta lại nói nhỏ: “Sống.” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Đôi Lứa Xứng Đôi Ta là nữ tử xấu xí nổi danh khắp cả Kinh Thành, gả cho người mù lòa nổi danh khắp Kinh Thành. Người mù lòa này là trưởng tôn của Ninh Vương gia, là ta trèo cao lên người ta. Sau khi cưới mới biết, phu quân của ta là một công tử giống như thần tiên, ta cảm thấy tự ti! Hắn đặt ngón tay thon dài phủ lên gò má ta: “Tướng xương của phu nhân rất đẹp!”
Lựa Chọn Trong Biển Lửa Đời trước, trong miếu xảy ra hoả hoạn. Ta ra tay ngăn cản Bùi Cảnh Du đang định vọt vào trong cứu người. Bùi Cảnh Du lông tóc vô thương, còn Bùi gia biểu tiểu thư Hứa Diểu lại táng thân trong biển lửa. Sau đó, Bùi Cảnh Du vẫn đối đãi với ta như xưa, vẫn cứ lời ong tiếng ve ngọt ngào, phu thê hoà thuận. Đến khi ta sinh con, gã lại nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Gã nói: “Cô cũng nên nếm thử cảm giác bị lửa nóng thiêu trụi đi.” Ta cứ thế bị thiêu đến chết. Sau khi chết, ta mới biết. Hứa Diểu kia nào phải Bùi gia biểu cô nương gì, mà là tình nhân Bùi Cảnh Du nuôi ngay trong nhà. Lần nữa sống lại, ta nhìn đám lửa hừng hực trước mắt, lệ rơi lã chã buông tay gã ra: “Bùi lang, Diểu Diểu… Diểu Diểu còn ở trong đó!”
Nữ Tướng Quân Ta vì cứu Thẩm Nam Phong mà bị hủy dung. Hắn bất đắc dĩ phải cưới ta. Đêm tân hôn, hắn trợn mắt giận dữ, quát ta: “Ngươi là ả đàn bà rắn rết xấu xí vô cùng! Tự biên tự diễn trò này, chẳng qua là muốn chia rẽ ta và Yến Nhi!” Người khắp kinh thành đều đồn ta vì muốn gả cho Thẩm tướng quân đang được nhiều người theo đuổi mà không từ thủ đoạn, làm mất hết thể diện của phủ Trấn quốc tướng quân. Mười năm phòng không gối chiếc, cho đến trước khi chết, ta chỉ nhận được một câu của hắn: “Nếu có kiếp sau, ta thà tàn phế cũng không cưới ngươi.” Từng chữ như dao đâm vào tim. Từng câu như máu chảy thành sông. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm hắn bị ám sát. Thẩm Nam Phong, lần này, mong hai người đàn cầm sắt hòa minh, bạc đầu giai lão.
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.
Một Đời Bình An Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”