Cổ Đại

Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp

Sau Khi Cùng Thứ Tỷ Gả Vào Hầu Phủ Làm Thiếp Cha vì muốn thăng quan tiến chức, liền đưa ta và muội muội vào hầu phủ làm thiếp. Trước khi nhập phủ, chúng ta đã hứa với nhau rằng sẽ không tranh sủng, nhất định phải phân chia đồng đều. Thế nhưng, sau khi nhập phủ suốt nửa tháng, hầu gia chỉ ở lại trong phòng ta. Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, cảm thấy vô cùng có lỗi với muội muội, nên chủ động đi tìm nàng nhận sai. Thế nhưng, ta còn chưa kịp mở miệng, muội ấy đã vội vàng kéo tay ta, áy náy nói: “Tỷ tỷ, muội có lỗi với tỷ! Rõ ràng đã nói là sủng ái đồng đều, vậy mà suốt nửa tháng nay muội lại chiếm giữ hắn, là muội sai! Tối nay nhất định muội sẽ bảo hầu gia sang phòng tỷ!” Nhìn khuôn mặt tràn đầy hổ thẹn, không hề có chút giả dối của nàng, ta sững sờ… “Không phải hầu gia vẫn luôn ở trong phòng ta mỗi đêm sao?” Đang lúc hai chúng ta đều ngây ngẩn không hiểu chuyện gì, từ bên ngoài có hai nam nhân bước vào. Bộ dạng y hệt nhau…

Công Chúa Hòa Thân 3: Quy Tắc Ở Góa Của Công Chúa Hòa Thân

Công Chúa Hòa Thân 3: Quy Tắc Ở Góa Của Công Chúa Hòa Thân Sau một năm hòa thân, cuối cùng cũng hại chết được phu quân. Ta trở thành quả phụ trẻ tuổi, giàu có và phóng túng nhất Bắc quốc, hứng thú bừng bừng chuẩn bị tái giá. Vàng bạc đầy trướng mặc ta tiêu xài, mỹ nam thảo nguyên mặc ta lựa chọn, cuộc sống thật là sung sướng. Vào đêm ba mươi bảy ngày sau khi phu quân mất, ta bị người ta bóp cằm lay tỉnh: “Đế Cơ quả thực không bao giờ làm ta thất vọng! Không thủ tiết coi như xong, tái giá còn cầm theo tiền của ta?” Ta kinh hãi vô cùng, giả vờ yếu đuối, tỏ ra tình thâm: “Đại vương… thiếp bị ép buộc…” “Đừng có giả bộ.” Ta túm lấy tay áo hắn, há miệng nói bừa: “Thất lang… thiếp nhớ chàng…” “Rầm!” Hắn rút đao ra khỏi vỏ. Ta lập tức ngậm miệng. Series Truyện này gồm  3 phần Phần 1 Phần 2 Phần 3

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”  

Tạo Ra Thịnh Thế

Tạo Ra Thịnh Thế Tướng quân cứu được một cô nương. Muốn ta nhường lại vị trí chính thất. Ta cầm phong thư bỏ vợ mà cười lạnh: “Cố Niên Vũ, ngươi quá tự mãn rồi đấy.” Ngươi có thể điều khiển ngàn quân, còn ta có thể khống chế vạn quỷ. Nếu như không có ta, làm sao ngươi có được chiến công hiển hách như hiện tại?

Ôm Chặt Đùi Vàng Của Phu Nhân

Ôm Chặt Đùi Vàng Của Phu Nhân Ta là tiểu thiếp mà Tướng quân mua về từ Kim Ngọc Lâu. Sớm đã nghe đồn Ngụy Tướng quân sợ vợ, nhưng Tướng quân lại cố ý dẫn ta đến phòng Phu nhân diễu võ dương oai. Phu nhân quát lớn một tiếng: “Quỳ xuống!” Ta run rẩy, vừa toan quỳ thì “phịch” một tiếng, Tướng quân đã quỳ xuống trước. Ấy… ta tựa hồ đã biết cần ôm chặt đùi của ai rồi.

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”

Phù Sinh Niệm

Phù Sinh Niệm Người trong lòng của ta muốn xuất gia. Hoàng huynh nói với hắn, một là cưới ta, hoặc là cả đời không lập gia đình. Tướng quân cốt cách sắt thép, ngày hôm sau liền lên chùa Linh Chiêu. Về sau, ta khoác lên mình giá y, tiến về phương Bắc hòa thân, mà hắn lại phun ra máu tươi, Phật châu đứt đoạn.

Đào Hoa Lại Nở Một Mùa Xuân

Từ nhỏ, ta đã là chiếc đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau biểu ca. Tận mắt thấy hắn lần đầu gặp công chúa, mặt đỏ bừng như người say nắng. Cũng thấy hắn và công chúa hẹn hò trong rừng trúc, tình ý nồng nàn, như trời đất cũng nghiêng lòng. Năm ta mười sáu tuổi, công chúa bị ép đi hòa thân, hắn liền đính hôn với ta. Hắn bảo ta chờ, nói sẽ tìm cách hủy bỏ hôn ước. Thế nhưng hai năm sau, hôn lễ vẫn cử hành đúng hẹn. Đêm động phòng hoa chúc, hắn khoác giáp xuất chinh, quay về lại mang theo người trong lòng. Ta nói: “Vừa mới thành thân đã hòa ly, ta khó mà tái giá. Huynh có thể giới thiệu vài vị tướng quân dưới trướng cho ta được không?” Hắn cười lạnh: “Muội tính toán thật chu toàn.”

Quỷ Diện Tướng Quân

Quỷ Diện Tướng Quân Sau khi mất trí nhớ, nhờ võ nghệ cao cường mà ta đã trở thành thị vệ của quân sư Phó Bắc Uyên. Để cứu hắn, ta đã mất đi thính lực, thân thể đầy thương tích. Mọi người đều nói ta vô cùng quan trọng với hắn. Phó Bắc Uyên từng viết từng nét vào lòng bàn tay ta: “Trên đời này, chỉ có ngươi là ta có thể tin tưởng.” Nhưng ngày ta hồi phục thính lực, lại nghe thấy hắn đùa giỡn với công chúa: “Nàng ta là một con dao rất hữu dụng, khi không còn giá trị, chỉ cần ta nói một câu, nàng ta sẽ cam tâm tình nguyện đi chết.” Sau đó, ta như ý hắn ngã xuống vực sâu, mai danh ẩn tích. Khi Phó Bắc Uyên điên cuồng đi tìm ta, ta đã nhớ lại tất cả. Hóa ra ta là tướng quân của nước địch…

Hữu Nữ Khương Dụ

Hữu Nữ Khương Dụ Quốc sư từng tiên đoán, mười năm sau sẽ có một tai tinh giáng họa xuống Khương gia. Trong mười năm này, nếu Khương gia sinh con trai, tất cả đều bình an vô sự. Nhưng nếu sinh con gái, ắt phải xử tử nàng bằng hình phạt ngàn đao, mới có thể bảo toàn thái bình cho Đại Diễn. Khi ta cất tiếng khóc chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã bưng một khay lớn đứng chờ ngay trước sân. Bên trái khay, đặt con dao phi lê sắc bén nhất được rèn từ đá bay. Bên phải khay, là một chiếc khóa trường mệnh lấp lánh ánh vàng. “Đại phu nhân, người hãy xem xét rõ ràng, đây là phúc hay là họa?” Gương mặt đại phu nhân thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng vẫn nghiến răng đáp: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, ánh mắt dò xét chuyển sang phía cung nhân đứng cạnh. Lão ma ma nắm chặt thỏi vàng trong tay áo, cất giọng: “Chúc mừng Khương đại nhân, hỷ sự lâm môn, có được quý tử!”

Báo Ứng

Báo Ứng Trên đường chạy nạn, ca ca Hà Bùi Chi không màng đến sự an nguy của cả nhà, nhất quyết muốn cưu mang một đôi mẫu nữ không rõ lai lịch. Sau đó, người nữ tử bị sơn tặc bắt đi, không rõ tung tích. Ca ca si tình với nàng trách ta thấy chết không cứu, hận ta thấu xương. Vài năm sau, tin vui đỗ đầu bảng nhãn của hắn truyền đến. Ta vốn tưởng rằng cả nhà cuối cùng cũng khổ tận cam lai nhưng chờ đợi ta lại là sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn cùng sự trả thù tàn độc của Bạch Nguyên Khanh, người đang nép trong lòng hắn. Sống lại một đời, ta không muốn tiếp tục hao tâm tổn sức kiếm tiền cho hắn đi thi nữa, nếu hắn chỉ quan tâm đến Khanh Khanh của mình, vậy thì ta, người muội muội này sẽ thành toàn cho hắn.

MINH CHÂU DẪN LỐI TA TRỞ VỀ

Ta là trưởng nữ kiêu ngạo của một gian thần quyền lực., và lúc này, ta đang chuẩn bị cưỡng đoạt một vị vương gia.Vì muốn có được hắn, ta đã ngầm ngầm bỏ thuốc để cùng chàng làm chuyện đã rồi.Ai ngờ vừa mới chui vào chăn, vô số người đã ập vào nói muốn bắt gian.“Thanh danh của ta đã bị hủy hoại rồi, nàng phải chịu trách nhiệm với ta.” Người bên cạnh tung chăn ra ôm chầm lấy ta, đáng thương như một dân nữ nhà lành bị tên ác bá ức hiếp.Quy trình bắt gian thì đúng rồi, nhưng sao giọng nói này lại không đúng thế nhỉ?Ta ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đẫm lệ của vị vương gia đang đứng ngoài cửa: “Người nằm đó lẽ ra phải là ta chứ.”Khoan đã, vậy người trong chăn với ta là ai?

Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

Ác Nữ Phản Kích: Đánh Gục Hồ Ly Xuyên Không

Ác Nữ Phản Kích: Đánh Gục Hồ Ly Xuyên Không Đời trước, ta bị xử l/ă/ng t/rì mà c/h/ết. Nỗi đau buốt nhói từ từng nh/át d/ao c//ắ/t thịt khiến ta gần như sụp đổ, tiếng thét thảm thiết của ta vang vọng khắp địa lao. Đúng lúc đó, Thẩm Gia Uyển dắt theo ca ca và vị hôn phu của ta đến, thản nhiên khoe khoang tình cảm trước mắt ta. Nhìn dáng vẻ thê thảm, máu thịt lẫn lộn của ta, Thẩm Gia Uyển cười đến ngả nghiêng hoa lệ: “Ta đến từ thời đại văn minh mấy ngàn năm sau, ngươi, một nữ nhân ngu xuẩn, cổ hủ chốn khuê phòng thì lấy gì đấu với ta?” Tuyệt vọng nhắm mắt lại, ta khẽ thì thầm điều gì đó, khiến Thẩm Gia Uyển tò mò cúi người xuống lắng nghe. Khoảnh khắc kế tiếp, ta dốc toàn bộ sức lực bật dậy, dùng răng c/ắn mạnh vào cổ họng nàng ta, giật đứt một m/ảng th/ịt đẫ/m má/u. Nhìn dòng m/áu tuôn ra không ngừng từ cổ họng nàng ta, ta điên cuồng cười lớn: “Tiện nhân, xuống địa ngục bồi táng cùng ta đi!” Ca ca phẫn nộ, lập tức rú/t kiế/m đ//â//m xuyên tim ta. Chậc, đau thật. Nhưng tính ra cũng không thiệt, ta không chỉ báo được thù mà còn ch/ế/t một cách thoải mái hơn.

Hành Trình Vươn Lên Của Kế Thất Hầu Môn

Hành Trình Vươn Lên Của Kế Thất Hầu Môn Đích mẫu muốn gả ta cho Vương đại nhân đã hơn 60 tuổi. Ta xoay người, đi quyến rũ Trấn Bắc hầu. Hầu gia đích thân đến cửa cầu thân, muốn nạp ta làm kế thất. Di nương ta lo lắng không thôi, nắm tay ta than ngắn thở dài: Hầu phủ quy củ nghiêm khắc, hậu viện lại đông đúc thiếp thất. Ta thân là thứ nữ, e rằng khó lòng ứng phó, thậm chí còn mất cả tính mệnh. Ta an ủi di nương: “Dù sao cũng là làm thiếp thất, chẳng thà chọn nhà quyền thế mà gả vào.” “Bảo hổ lột da làm liều một phen, biết đâu phú quý rơi trúng đầu ta.”  

Vương Gia Ngốc Nghếch

Vương Gia Ngốc Nghếch Sau khi bị ban hôn cho vị vương gia ngốc nghếch, ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Tên ngốc kia ngây thơ lương thiện, dễ bị bắt nạt. Ta cũng thực hiện tận trách nhiệm của một vương phi, ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn. Cho đến khi chúng ta bị ám sát… Bóng người bên cạnh động đậy, tên thích khách máu me đầy mình. Trong lúc ta còn đang ngẩn người, hắn tủi thân tiến lại gần: “Đáng sợ quá, bổn vương sợ…” Ta giật giật khóe mắt: “Chàng còn giả vờ nữa à?”

Đóa Hoa Đẹp Nhất

Đóa Hoa Đẹp Nhất Vì muốn chữa bệnh cho đệ đệ, cha lấy năm lượng bạc đem bán ta cho đồ tể làm kế thất. Gả vào mới biết, hắn còn có một đôi nhi nữ. Người ta thường nói, kế mẫu khó làm, ta tính trời vừa sáng liền bỏ trốn. Nào ngờ, đồ tể lại chết trong đêm mưa ấy. Cha đến đón ta về nhà, ta nhìn hai cặp mắt trong veo kia, cắn răng, chốt cửa, nhốt cha bên ngoài.

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.

A Hỉ, Kính Chúc An Khang

A Hỉ, Kính Chúc An Khang Huynh trưởng của ta cướp đi vị hôn thê mà tân đế hết mực yêu thương, cưới nàng làm chính thê.Tân đế vì thế mà đoạt lấy ta, phong làm phi tử.Trước khi nhập cung, phụ thân vạn lần dặn dò, bảo ta phải thuận theo tính tình nóng nảy của tân đế Kỳ Huyền, đừng tuỳ tiện rơi lệ.Ta tròn mắt ngơ ngác, ngoan ngoãn gật đầu.Vừa nhập cung ngày đầu, ta đã được tuyên triệu thị tẩm.Chỉ thấy Kỳ Huyền liếc ta một cái, liền giận dữ đá cho thái giám bên cạnh một cước.“Trẫm muốn là đích nữ Giang gia, chứ không phải hài tử 8 tuổi này!”

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”