Cung Đấu
Ta Nhìn Thấy “Nhãn Hiệu” Của Cả Hậu Cung Ta có thể thấy được nhãn hiệu trên đầu của mỗi người trong cung. Hoàng thượng là “Vì nước làm “vịt””. Hoàng hậu là “Nữ chính người nhạt như cúc”. Quý phi là “Không từ thủ đoạn trèo lên trên”. Để giấu kín bí mật này, ngày ngày ta vắt óc suy nghĩ, khó nhọc lắm mới chờ đến ngày trước khi cung nữ xuất cung. Nào ngờ một đạo thánh chỉ đến, chỉ hôn ta cho ngự tiền thị vệ là Tống Tu. Gả thì gả thôi, miễn là rời xa tranh chấp trong cung là tốt rồi. Nhưng khi khăn voan được vén lên, ta sợ đến mức ngã lăn ra đất— Trên trán Tống Tu đội một hàng chữ dài: “Ánh trăng sáng của Hoàng hậu + mối tình đầu của Quý phi + đối tượng tin đồn của Đức phi”. Vị huynh đệ này làm sao sống sót trong cung được vậy? *Câu trên mang ý châm biếm, ám chỉ rằng Hoàng thượng dù ở vị trí cao quý nhưng vẫn bị “ép buộc” phải gánh vác trách nhiệm, giống như một chàng rể ở rể mà không có nhiều quyền lực hay tiếng nói, đồng thời thể hiện hoàn cảnh bất đắc dĩ của Hoàng thượng một cách hài hước.
Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…
Ân Hữu Trọng Báo Cha đã mất ba ngày, nhưng ta không có tiền mua quan tài. May mắn là mùa đông, thi thể không dễ hư thối. Ta định bán mình, giống như năm xưa mẹ đã làm.
Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia Tướng công Triệu Minh Uyên sau khi đỗ Thám Hoa, liền bị Công chúa đã góa chồng nhiều năm để mắt tới. Trong kinh đồn đại, ta – nữ nhi nhà đồ tể, sớm muộn cũng sẽ trở thành thê tử bị ruồng bỏ. Công công tay cầm gia pháp đứng canh trước cửa, bảo: “Con dâu chớ lo, nghịch tử nếu dám vứt bỏ vợ tào khang, ta sẽ đánh gãy chân chó của hắn!” Ta nói: “Kỳ thực, ta cũng không có đến nỗi tào khang!” Tướng công men theo vách tường mà về, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Cha, Công chúa để mắt tới người. Còn nói, nếu cha chịu nhập giá hoàng gia, tiền đồ của nhi tử liền khỏi lo rồi.” Công công đỏ bừng mặt, đang muốn nói chuyện, bà mẫu đã vội giành trước, ôm ngực thốt lên: “Vì con ta, ta… hu hu, ta nguyện hy sinh.” Công công: “Bà có hỏi qua ý của ta chưa?”
Ba Kiếp Yêu Hận Tỳ nữ Xuân Triều là nữ chính được trời chọn, dung mạo tài tình đều xuất sắc. Kinh đô trên dưới đều nói nàng ta giống chủ tử mình hạc xương mai, ta giống tỳ nữ cả người toàn mỡ. Suốt cả hai kiếp, nàng ta trộm mặc y phục của ta, lén lút sau lưng ta tư thông với thái tử. Ta ghen tị nàng ta, hết lần hết lượt hãm hại nàng ta. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Giờ đã là kiếp thứ ba, ta sống lại lúc buổi tiệc đính hôn bắt đầu. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho thiếu niên phú hộ ăn chơi trác táng nhất thiên hạ. Ta muốn xem, hắn có thể trị được nữ chính hay không.
Con Cháu Đầy Đàn Nữ xuyên không muốn cùng phu quân ta một đời một kiếp, một đôi người. Phu quân để thể hiện chân tâm, thề từ nay không bước chân vào viện của ta nữa. Mọi người đều cho rằng ta sẽ vì vậy mà đau khổ đến tuyệt vọng. Ngay cả nữ xuyên không cũng chế giễu ta già nua, còn nói ta cản trở tình yêu của nàng ta. Ta nhìn cặp nhi nữ thông minh bên cạnh mình, mỉm cười nói: “Từ nay về sau, chúc các ngươi con cháu đầy đàn.” Nữ xuyên không nghe không hiểu, còn tưởng rằng ta đang cắn răng chịu đựng nỗi đau. Cho đến năm năm sau— Nàng ta đã sinh bốn đứa con, đến khi lại một lần nữa bị chẩn đoán mang thai, mới hoàn toàn hoảng loạn.
Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai.
Bố Tôi Xuyên Thành Quý Phi Rồi Tôi xuyên sách cùng với bố tôi. Bố tôi xuyên thành Quý phi, tôi xuyên thành công chúa.
Nhật Ký Cưng Mèo Của Thái Tử Thái hậu sốt ruột muốn có cháu bồng, liền lén hạ dược thái tử. Nhưng khi dược tính phát tác, bên cạnh thái tử chỉ có ta – một con mèo nhỏ. Ta trơ mắt nhìn ánh mắt thái tử ngày càng trở nên sâu thẳm, hơi thở ngày càng nóng bỏng. Liền tung người lên, tát hắn một móng vuốt. “Ngươi cũng dám có ý đồ với bản miêu? Ngươi tưởng mình là thái tử Ấn Độ chắc?”
Thiên Mệnh Hoàng Nữ Quốc sư nói nhà ta sẽ sinh ra Thiên Mệnh Hoàng Nữ. Bởi vậy tỷ tỷ từ khi sinh ra đã danh chấn kinh thành, nhận hết sủng ái. Nhưng bọn họ không biết, Chu gia còn có ta.
Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương Ta là chính thất phu nhân của phủ Tướng quân, đã thu nhận cô nương mồ côi Thẩm Ngọc mất cả cha lẫn mẹ. Nhưng nàng lại chuốc say phu quân của ta, leo lên giường của chàng, ép ta thu nhận nàng làm thiếp. Ta giận dỗi với phu quân, khiến chàng tức giận xuất chinh, rồi ngã xuống vách núi mà chết thảm. Khi ta đau khổ tột cùng, gần như đẻ non, nàng lại bày mưu hại danh dự của ta, khiến ta trở thành nỗi sỉ nhục của phủ Tướng quân. Trước khi chết ta mới biết, nàng đã sớm cấu kết với gia đình đại ca, mưu đồ nuốt trọn gia sản to lớn của phủ Tướng quân. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày nàng mới vào phủ. Nhìn nụ cười kiều diễm của nàng, ta không kìm được mà trêu chọc: “Thẩm cô nương hiểu biết lễ nghĩa, lại trẻ hơn đại tẩu của ta rất nhiều, nghĩ rằng đại ca ta thấy ngươi nhất định sẽ thích.”
Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm Ta là nữ nhân tôn quý nhất, giàu có nhất khắp Đại Lương, được Hoàng đế đích thân phong làm Linh Dục Quận chúa, cũng là Thái tử phi tương lai. Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Thái tử vì nô tỳ Lâm Dung Vi mà muốn từ hôn với ta. Hắn cho rằng ta được phong làm Quận chúa chỉ vì hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, chỉ có vị Hoàng tử được ta chọn mới có thể trở thành Thái tử.
Nương Ta Là Gián Điệp Ở Tướng Phủ Ngày đầu nhận lại người thân, ánh mắt của nương nhìn ta vô cùng nhạt nhòa. Người nắm chặt tay thiên kim giả, chậm rãi nói: “Yên tâm, con mới là đại tiểu thư của Tướng phủ, cho dù nó trở về, cũng không thể lay chuyển được địa vị của con…” Đêm xuống, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Nương lén lút xách theo một hộp thức ăn, chuồn vào phòng ta. “Nữ nhi ngoan, đói lắm rồi phải không, nương giữ lại cho con một cái móng giò to đấy!” Ta sững sờ. Không phải chứ, nương… người là gián điệp nội ứng sao!
Hồng Trần Lạc Định Ta là thiên kim chân chính của phủ Tể tướng, lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Ngày ta trở về, sinh mẫu đã khuất, trong phủ chỉ còn lại giả thiên kim được kế mẫu chống lưng, được sủng ái vô cùng, khiến ta rơi vào tình cảnh khó khăn chật vật. Chính vào lúc đó, Thế tử vốn đã bàn bạc hôn sự với giả thiên kim lại bất ngờ hủy bỏ, kiên quyết chọn ta làm thê. “Nếu không phải do số mệnh trêu ngươi, nàng sớm đã là thê tử của ta rồi.” Trong lòng ta dâng lên cảm giác áy náy, ngày thành thân đã đem phần lớn sính lễ nhường lại cho giả thiên kim. May mắn thay, bà mẫu hiền hòa, phu quân chu đáo, sau khi thành hôn, cuộc sống của ta vô cùng êm ấm thuận lợi. Thế nhưng, vào ngày thánh chỉ phong giả thiên kim làm Thái tử phi được đưa đến Tể tướng phủ, Ta tận tai nghe thấy phu quân nói với bà mẫu: “Hôm đó khi biết Thái tử muốn cưới thiên kim của phủ Tể tướng, con mới vội vàng cưới Chúc Thanh Đường.” “Giờ đây, Thuấn Hoa đã đạt được nguyện vọng, con cũng nên hưu thê rồi.”
Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình Đại tẩu đã ch .t.Ch .t theo một cách vô cùng nhục nhã.Ban ngày, nàng bị phu nhân Trấn Quốc hầu dẫn người bắt gian tại giường, chịu hết thảy khuất nhục.Đến đêm, nàng dùng một dải lụa trắng, tr eo c.ổ ngay đầu giường.Chỉ để lại tiểu chất tử 8 tuổi khóc đến tê tâm liệt phế.
Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”
Bách Hoa Sát Tại Bách Hoa yến, Thái tử đem đóa mẫu đơn vương do Hoàng hậu đích thân tuyển chọn, dâng tặng cho nữ tử Tô gia. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta. Trong những ánh nhìn chế giễu, mỉa mai, còn xen lẫn vài tiếng cười khúc khích đầy ác ý. Ta mỉm cười nâng chén rượu trước mặt, mà đầu móng tay đã găm sâu vào lòng bàn tay. “Đóa hoa này thật đẹp, rất hợp với Tô muội muội.” Một đôi xứng lứa vừa đôi như thế, ta cũng chẳng cần chen chân vào nữa. Chỉ mong đời này của Phó Hạc Minh có thể được như tâm nguyện, vừa có giang sơn, vừa có mỹ nhân. Lập Tô Phù Doanh – người hắn yêu nhất – làm hậu. Để Giang gia ta không còn rơi vào cảnh toàn tộc bị xử trảm, để ta – đường đường là một vị Hoàng hậu của Đại Thịnh– không phải bị đày ra biên cương, trở thành quân kỹ để an ủi tướng sĩ. Chỉ là… khi không còn Giang gia ta dốc toàn tộc trợ lực, ta thật muốn nhìn xem, Phó Hạc Minh hắn, làm sao bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.
Hoán Đổi Nhân Duyên Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi của mình, đã tráo đổi hôn sự giữa ta và đích muội. Bà để ta thực hiện hôn ước gả vào Từ gia đã suy bại, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng tiến cung. Nhưng bà lại không ngờ rằng, hoàng đế không gần nữ sắc, hậu cung không có hoàng hậu, quý phi nắm quyền. Đích muội tiến cung chưa được bao lâu đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Ba tháng kỳ hạn chưa đến, đích muội liền sầu muộn mà mất, hương tiêu ngọc vẫn. Còn Từ lang thì trúng liền Tam nguyên, được thánh thượng ca ngợi hết lời, lại còn khen phụ thân và ta trọng nghĩa, hứa hẹn thủ tín bất kể giàu nghèo, trong lúc nhất thời ta trở thành tấm gương các quý nữ ở kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy thì hối hận không thôi. Ngày đích muội qua đời, bà ta khóc thảm thiết một hồi, thân thể cũng ngày càng suy nhược, chưa đầy một năm sau thì rời xa nhân thế. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Từ gia chủ mẫu là Ngô thị nhập phủ bái phỏng. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn khách, bà ta liền kín đáo cùng phụ thân bàn bạc, muốn để đích muội thực hiện hôn ước. Ta cảm thấy thật buồn cười. Ở kiếp trước, đích mẫu ra đi quá sớm, chỉ nhìn thấy sự vẻ vang của Từ gia. Nào hay việc để đích muội gả vào Từ gia, thực chất là đang hại nàng?
Thiên Sát Tai Tinh Ngày đầu tiên ta vào cung tham gia tuyển tú, hoàng đế băng hà. Bị phái đi canh giữ hoàng lăng, hoàng lăng lại sụp đổ. Bị đuổi ra vườn rau hoàng gia trồng rau bắt sâu. Cả hoàng cung đều bị ngộ độc thức ăn. Bị đưa đến trước mặt thái tử, ta quỳ trên đất suốt nửa canh giờ. Hắn mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi thật giỏi.” Ta yếu ớt ngẩng đầu lên: “?” “Một người tài năng như ngươi.” “Không gả cho đối thủ của bổn vương thì thật đáng tiếc…”
Con Đường Leo Lên Hậu Vị Khi đang làm chuyện ấy với Vương gia, thì ái thiếp của hắn bị đau tim. Hắn không mặc quần áo liền cứ thế chạy đến. Ta cũng gấp gáp chạy tới. Còn nhanh hơn hắn một bước, ấn vào ngực ái thiếp, mặt đầy vẻ thương xót: “Ta xoa bóp cho nàng một chút, một chút nhé.”