Cung Đấu
Nhân Duyên Trời Định Ta nữ giả nam trang, xông pha nơi sa trường, kết quả hoàng đế lại ban hôn cho ta với công chúa. Chết tiệt, chơi quá đà rồi. Tin xấu: Ta đã phạm tội khi quân. Tin tốt: Phạm tội khi quân không chỉ có mình ta.
Giai Nhân Như Cẩm Vô tình phát hiện vị hôn phu Dung Cẩn muốn tạo phản, ta sợ đến mức vội vàng chạy đến từ hôn. Nào ngờ hắn cũng có cùng suy nghĩ, thậm chí đã chuẩn bị sẵn hưu thư cho ta. Nhìn hưu thư trong tay hắn, ta đưa tay muốn đón lấy, nhưng phát hiện hắn nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Thế nhưng, trên mặt hắn vẫn là dáng vẻ thản nhiên trầm tĩnh, tựa như một khối mỹ ngọc quý hiếm, không chút tỳ vết. “Thế tử đã muốn từ hôn, vậy còn làm gì đây?” Ta cố gắng bình ổn tâm trạng, cúi đầu khẽ hỏi. Dung Cẩn hàng mi dài rủ xuống, che khuất đi cảm xúc trong mắt, giọng điệu nhàn nhạt như đang bàn chuyện trời đất: “Nghiên Nghiên không cần ta nữa sao?” Cơn ấm ức cuộn trào trong lòng, ta hận không thể túm lấy vạt áo hắn mà mắng cho một trận. Rõ ràng là ba tháng nay hắn chưa từng gặp ta, ta thậm chí từng chặn kiệu hắn giữa phố, vậy mà chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng của hắn. Lạnh nhạt đến mức như thể mười năm tình nghĩa phút chốc hóa thành tro tàn. Huống chi khắp kinh thành đều đồn rằng hắn đã thay lòng, đem lòng ái mộ tiểu thư đích nữ của Định Viễn Hầu phủ, Tạ Tòng Dung. Nhưng tu dưỡng nhiều năm khiến ta nhịn xuống, chỉ nhẹ nhàng cúi người hành lễ: “Mị Nghiên và Thế tử dù gì cũng là thanh mai trúc mã, ngày hôm nay đi đến bước này, có lẽ là do tuổi trẻ nông nổi, lầm tưởng tình cảm tỷ đệ nơi sớm chiều thành ái tình. Không bằng cứ chia tay trong hòa bình, mỗi người tự tìm hạnh phúc cho riêng mình. “Cũng tốt hơn là về sau thành một đôi oán lữ, giày vò lẫn nhau.” Dung Cẩn nhấc mắt nhìn ta một cái: “Tỷ đệ?” Hắn nói lời này, khóe môi còn mang theo nụ cười như có như không, nhưng ánh mắt lại nhạt nhẽo đến mức khiến ta bất giác lạnh sống lưng. “Thần nữ trèo cao rồi.” Ta vội vàng quỳ xuống hành lễ. Hưu thư được đặt trên bàn. Hắn dường như nhìn ta một lúc, lại tựa như khẽ đáp một tiếng rồi quay người rời đi. Chỉ biết rằng, khi cánh cửa khép lại, tầm mắt ta bỗng trở nên mơ hồ. Giọt nước rơi xuống thảm dài, không để lại dấu vết.
Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”
Công Chủ Đích Cục Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh mộng, mơ thấy bản thân có một người con gái lưu lạc trong dân gian, liền hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích công chúa. Ai cũng nói bệ hạ tình thâm nghĩa trọng. Nhưng chỉ ta mới biết, bên trong còn có ẩn tình khác. Kinh thành cả năm không mưa, quốc sư Huyền Tú bẩm tấu Hoàng đế, muốn giải hạn chỉ có thể dùng công chúa trầm mình tế thần sông. Hoàng đế chỉ có một người con gái duy nhất do hoàng hậu sinh ra, yêu quý như hòn ngọc trên tay. Vì thế, cuối cùng ông ta mới nhớ ra, khi mình còn lưu lạc dân gian mười sáu năm trước, vẫn còn một đứa con gái khác. Ông ta treo thưởng lớn tìm con, chỉ để đứa con gái ấy thay thế vị công chúa ngọc ngà kia của mình. Chết thay.
Giữ Bên Nhau Một Đời Ta bị phu quân đưa đến cho Thái tử ngay trong đêm tân hôn. Về sau, thân thể ta thường xuyên không khoẻ, lúc nào cũng thấy buồn nôn. Ánh mắt Thái tử âm u dịu dàng vuốt ve bụng ta. “Miểu Miểu, ngươi chỉ cần yêu một mình ta là đủ rồi.”
Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.
Hôm thành thân, vị hôn phu của ta cố ý rước nhầm kiệu hoa, đưa ta vị tiểu thư dòng dõi thế gia tới một ngôi miếu bỏ hoang ở thành Nam, chỉ để thành hôn với một cô nữ xuất thân thấp kém. Hôm sau, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng, hắn dắt tay cô nữ trong trang phục tân nương lộng lẫy bước vào. “Kiệu hoa của ngươi và Yểu Yểu bị rước nhầm. Nhưng bây giờ nàng ấy đã cùng ta bái đường, chính là thê tử danh chính ngôn thuận. Còn ngươi…” Hắn giả vờ tỏ ra nể tình cũ, “Xét đến mối duyên mười mấy năm, cho ngươi vào phủ làm thiếp cũng là đã ban ơn rồi.” Rồi hắn đổi giọng, trở nên chán ghét rõ rệt: “Ngươi tuy là con cháu họ Thôi vùng Thanh Hà, nhưng thân đã chẳng còn trong sạch. Nếu muốn vào vương phủ làm thiếp, phải quỳ trước Yểu Yểu để tỏ lòng tôn kính với vương phi.” Hắn còn muốn ta uống thuốc tuyệt tự, cam đoan rằng ta sẽ không dựa vào thân phận dòng dõi cao quý mà chèn ép cô nữ hắn thương, thì mới được phép vào phủ làm thiếp. Ta xoa phần thắt lưng vẫn còn ê ẩm, hắn đâu biết… Ta thực sự đã không còn trong sạch. Nhưng người khiến ta mất đi sự trong trắng trong đêm ở miếu hoang đó. ….lại là thiếu niên hoàng đế trúng tình độc, phải nương náu tạm thời nơi đó.
Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”
Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.
Thiên Mệnh Hoàng Nữ Quốc sư nói nhà ta sẽ sinh ra Thiên Mệnh Hoàng Nữ. Bởi vậy tỷ tỷ từ khi sinh ra đã danh chấn kinh thành, nhận hết sủng ái. Nhưng bọn họ không biết, Chu gia còn có ta.
Long Phượng Chi Vương Ta là một cung nữ thấp hèn, phụng theo thánh chỉ, đến ngục tối sinh con cho Chiến Vương. Ngày hành hình, ta mang bụng bầu đến pháp trường tiễn đưa. Chiến Vương lại nói: “Thôi, trẫm không ch-t nữa!”
Nợ Máu Trả Bằng Máu Kiếp trước, ngày ta chết, Hoa Kinh tuyết rơi đầy trời. Khi ta thất khiếu chảy máu, không cam lòng trút hơi thở cuối cùng, phu quân ta là Thế tử Tuyên Dương Hầu phủ, Đào Nguyên Thanh đang hân hoan đón dâu. Mỗi người trong Tuyên Dương Hầu phủ đều tràn ngập niềm vui. Không ai nhớ rằng ở hậu viện lạnh lẽo, vẫn còn giam giữ một người như ta, Thế tử phu nhân vừa mới sảy thai, bị ép “Chết bệnh”. Để chiếm đoạt gia sản Bạch gia của ta, Đào gia đã nhẫn tâm tuyệt tình. Chúng giả danh sơn tặc, tàn sát cha mẹ ta. Sơn tặc treo xác cha mẹ ta trước trại giặc phơi nắng suốt mấy ngày, lại đốt xác hai người họ để xóa bằng chứng, khiến xương cốt cũng không còn. Chúng cấu kết với gian thần, oan giết ca ca ta. Ca ca ta là Bạch Tú Lâm, đã chiến đấu trên chiến trường nhiều năm, vừa được phong làm Vân Huy tướng quân, vậy mà lại bị vu cáo thông địch phản quốc, bị xử lăng trì hai nghìn nhát dao! Người ca ca trung thành của ta, đến chết vẫn trợn tròn mắt, tràn đầy huyết lệ. Chúng nịnh nọt hoàng tử, bày mưu hãm hại muội muội ta. Gả muội muội ta cho Tam hoàng tử trời sinh tính tình tàn bạo để bị chà đạp, muội muội đáng thương của ta, Tú Nguyệt, mới mười lăm tuổi, bị tên Tam hoàng tử mặt người dạ thú kia hành hạ mấy ngày, cuối cùng đập đầu vào cột trụ hành lang mà chết… Từng chuyện một, đều do bà mẫu tốt của ta, phu nhân Tuyên Dương hầu Tần Thục Nghi, đích thân kể cho ta nghe. Chính bà ta đã ép ta uống độc dược, xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng nhân từ ngày trước, “đại phát từ bi” nói cho ta biết sự thật, cười gằn bảo cho ta làm một con quỷ minh bạch dưới suối vàng. Nha hoàn hồi môn đi theo ta từ nhỏ, Xuân Cảnh và Thu Ý, trung thành bảo vệ chủ nhưng lại bị gia đinh của Đào gia lôi đi, bị loạn côn đánh chết. Đào gia đón dâu, mỗi sợi chỉ đỏ trên hỉ đường đều thấm đẫm máu tươi của Bạch gia ta! Thật nực cười, ta từng tưởng rằng bản thân có được mối lương duyên tốt, đối xử chân thành với mọi người trong Đào gia. Nhưng không ngờ từ khi ta bước vào Đào gia, ta đã bị coi như món ăn trên đĩa, miếng thịt trên thớt, bị bầy sói đói vây quanh. Sống lại một kiếp, Tần Thục Nghi từng cao cao tại thượng giờ quỳ dưới chân ta, đập đến vỡ đầu, mặt mày đầy máu cầu xin ta bỏ qua cho cả Đào gia. Giống như năm xưa, ta quỳ trong tuyết cầu xin bà ta tha cho Xuân Cảnh và Thu Ý của ta. Bỏ qua ư? Ta cười lạnh. Nợ máu chồng chất của Bạch gia ta, sao có thể bỏ qua được!
Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…
Phù Nhân Dao Sau khi Tần gia bị xét nhà tịch thu, vị trí Thái tử phi của Tần Xu Dư rơi vào đầu ta. Thái tử không đành lòng để thanh mai trở thành quân kỹ, vì vậy sau nhiều lần sắp xếp, Tần Xu Dư nhanh chóng biến thành thị nữ hồng tụ thiêm hương trong thư phòng Thái tử. Ta thân là chính thê, phải biết khoan dung độ lượng, không thể làm khó nàng. Không nghĩ tới đêm đại hôn đó, Thái tử đang chuẩn bị cùng ta viên phòng. Ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng sáo thê lương ai oán. Khúc sáo cuối, lại vang lên giọng nói tan vỡ của Tần Xu Dư: “Chuyện cũ tiền trần đoạn trường thi, y vi quân si quân bất tri.”
Không vào Đông cung Vào ngày ta thành hôn cùng Thái tử biểu ca, kế muội lại ôm cái bụng lớn quỳ rạp dưới chân ta cầu xin tha thứ. Mẫu thân nói ta lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ. Phụ thân mắng ta khiến gia tộc mất mặt. Thái tử biểu ca trước mặt bao người hủy hôn, dựng chuyện ta thành độc phụ ghen tuông mù quáng. Thiên tử ban cho ta ba thước bạch lăng, kế muội danh chính ngôn thuận trở thành Thái tử phi, phong quang vô hạn. Trước lúc ch.t, kế muội còn vuốt ve bụng mình, nghênh ngang đến tiễn ta đoạn đường cuối cùng. Ta lạnh lùng kéo nàng ta đập thẳng vào tường cao. Khi mở mắt ra, ta đã quay về năm ấy còn đang chờ xuất giá. Kế muội lại đang quỳ dưới chân ta, túm lấy tà váy ta, nước mắt rơi như mưa: “Thanh Thư tỷ tỷ, muội xin lỗi, muội không ngờ điện hạ lại mời muội đi dự yến tiệc. Tỷ tha cho muội đi, muội tuyệt đối không tranh đoạt Thái tử điện hạ với tỷ đâu.” Ta vung tay, giáng cho tiện nhân kia một cái bạt tai: “Khóc đủ chưa? Ngươi không biết mình ồn ào đến cỡ nào à?”
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Oán Hận Ngút Trời Trước khi ta chết, mẫu thân mang theo thứ muội đến gặp ta. “Tri Nhận, Thẩm gia không thể rời xa Hầu phủ.” Chỉ một câu nói, đã quyết định danh phận kế thất của Thẩm Thư Dao. Mẫu thân nắm tay ta: “Nàng tự nguyện đến Hầu phủ và hứa sẽ mãi không phản bội. “Con yên tâm, nàng tuyệt đối sẽ không để hài tử của mình cướp đi vị trí thế tử của A Nguyên.” Nhưng lòng người dễ đổi, nào có cái gì gọi là mãi mãi không phản bội. Đến năm thứ ba sau khi Thẩm Thư Dao gả vào Hầu phủ, nàng đã chiếm được trái tim của Vũ An Hầu. A Nguyên thông tuệ của ta ngày càng trở nên tầm thường. Cuối cùng, nó bị chính phụ thân ép chết, nhường đường cho nhi tử của Thẩm Thư Dao. Lần nữa mở mắt ra, đã là mười tám năm sau. Nữ nhi của Thẩm Thư Dao quỳ trước mặt ta: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không muốn thị tẩm!”
Họa Quốc Yêu Phi Ta cùng tỷ tỷ là song sinh. Nhưng cao tăng lại đoán mệnh, bảo rằng ta là hồ yêu chuyển thế, về sau sẽ trở thành yêu phi mê hoặc quân vương. Gia tộc giấu kín thân phận của ta, đưa ta đến Pháp Hoa Tự để tu tâm dưỡng tính. Đã mười sáu năm kể từ khi ta thanh tu. Hầu như ta đã quên mất mình là yêu, chỉ một lòng muốn trở thành người lương thiện. Nhưng vào lúc này, hoàng hậu đang được sủng ái nhất lục cung lại mộng thấy, có một nữ tử họ Thẩm sau này sẽ đoạt mất Phượng vị của nàng. Thế là, tỷ tỷ sắp xuất giá của ta đã bị bọn sơn tặc thay nhau chà đạp, chịu đựng nhục nhã mà chết. Ta ôm lấy thân xác nàng, khóc đến cạn khô nước mắt. Ba tháng sau, hoàng đế lên núi cầu phúc, vừa gặp đã si mê ta. Hắn hỏi liệu ta có nguyện ý theo hắn trở về hoàng cung không. Ta nghĩ, danh xưng “yêu phi họa quốc” này, ta phải ngồi cho vững.
Hoán Đổi Nhân Duyên Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi của mình, đã tráo đổi hôn sự giữa ta và đích muội. Bà để ta thực hiện hôn ước gả vào Từ gia đã suy bại, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng tiến cung. Nhưng bà lại không ngờ rằng, hoàng đế không gần nữ sắc, hậu cung không có hoàng hậu, quý phi nắm quyền. Đích muội tiến cung chưa được bao lâu đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Ba tháng kỳ hạn chưa đến, đích muội liền sầu muộn mà mất, hương tiêu ngọc vẫn. Còn Từ lang thì trúng liền Tam nguyên, được thánh thượng ca ngợi hết lời, lại còn khen phụ thân và ta trọng nghĩa, hứa hẹn thủ tín bất kể giàu nghèo, trong lúc nhất thời ta trở thành tấm gương các quý nữ ở kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy thì hối hận không thôi. Ngày đích muội qua đời, bà ta khóc thảm thiết một hồi, thân thể cũng ngày càng suy nhược, chưa đầy một năm sau thì rời xa nhân thế. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Từ gia chủ mẫu là Ngô thị nhập phủ bái phỏng. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn khách, bà ta liền kín đáo cùng phụ thân bàn bạc, muốn để đích muội thực hiện hôn ước. Ta cảm thấy thật buồn cười. Ở kiếp trước, đích mẫu ra đi quá sớm, chỉ nhìn thấy sự vẻ vang của Từ gia. Nào hay việc để đích muội gả vào Từ gia, thực chất là đang hại nàng?