Cung Đấu

Trăng Khuyết Chốn Thâm Cung

Trăng Khuyết Chốn Thâm Cung Mật Khẩu Đọc Truyện:  136000 Ta và bạn thân cùng nhau xuyên không. Nhưng ta là thai xuyên, còn bạn thân lại là hồn xuyên. Khi bạn thân xuyên đến, ta đã bị xã hội phong kiến ă.n t.hịt người này đè nén đến còng lưng. Còn bạn thân thì mang đầy hoài bão, nuôi mong muốn tra.nh đo.ạt ngôi vị mẫu nghi thiên hạ. Nàng nói: “Có lẽ ta chính là nữ chính của thế giới này, ta là Chân Hoàn, còn ngươi là An Lăng Dung!” “Những gì Chân Hoàn làm được, ta cũng làm được. Dù sao ta cũng là người hiện đại, đi trước người xưa cả ngàn năm cơ mà.” “Ngay cả khi ngươi là An Lăng Dung, ta cũng sẽ không đối xử với ngươi như Chân Hoàn đâu, vì chúng ta mãi mãi là chị em tốt!” Nhưng bạn thân rõ ràng không hiểu, sự tàn khốc của chế độ phong kiến không phải là điều mà hai con người hiện đại chúng ta có thể gánh chịu được. Nàng sẽ không phải Chân Hoàn, mà ta cũng chẳng phải An Lăng Dung. Chúng ta chỉ là hai con kiến nhỏ bé cố gắng vật lộn sinh tồn trong thế giới tàn nhẫn này mà thôi.

Phế Hậu Làm Nông Ở Lãnh Cung

Phế Hậu Làm Nông Ở Lãnh Cung Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung. Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt. Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta. Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu. Hắn nói: “Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung.”

Hắc Liên Hoa Không Giả Vờ Nữa

Hắc Liên Hoa Không Giả Vờ Nữa Ta tên Lâm Uyển. Cả kinh thành đều biết, ta bị vương gia bỏ rơi. Hắn đã hòa hợp qua lại với ta ba năm yên bình, nhưng ngay sau đó lại quay đầu cưới thiên kim nhà tướng quân. Đêm thành thân, hắn đứng trước cửa sổ của ta thổi khúc “Phượng cầu hoàng” cả đêm, hương trầm trên người hắn lan tỏa suốt đêm dài. Với gương mặt đầy bất đắc dĩ, hắn nói: “Uyển Uyển, mối quan hệ trong hoàng thất vô cùng phức tạp, nàng biết mà, ta không thể làm khác được.” Hừm. Ta thấy hắn mới không được. Không phải hắn chê bai cha ta chỉ là một quan văn sao? Lại càng chê ta chỉ là một thứ nữ nhỏ nhoi mà thôi. Ta hắt một chậu nước ra ngoài cửa sổ, bảo hắn cút càng xa càng tốt. Tưởng mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ từ đó trở đi ta bắt đầu gặp xui xẻo.

Ta Tự Tới Non Cao

Ta Tự Tới Non Cao Phu nhân gả cho ta khi vừa tròn mười bảy tuổi. Đêm tân hôn, nàng tò mò ngồi xổm bên cạnh xe lăn của ta, kinh ngạc không thôi: “Ám tiễn này của chàng làm sao có thể giấu trong tay cầm?” “Sao trên tay chàng lại có nhiều vết sẹo như vậy?” “Chân chàng thật sự đã phế rồi? Nửa thân dưới còn phản ứng không? Có thể làm chuyện kia không?” “…” Nàng ríu rít không ngừng, phá vỡ sự lạnh lẽo bao trùm khắp phủ Tướng quân. Cũng đánh thức một linh hồn đã sớm trở nên tê dại.

Nguyễn Tương Tương

Nguyễn Tương Tương Gả thay đã ba năm, ta cuối cùng cũng nhận được phần ngân lượng còn lại từ kim chủ. Lập tức, ta quyết định giả chết cao chạy xa bay! Cái Hầu phủ chết dẫm này, lão nương thực sự chịu đủ rồi! Trước khi “bỏ mạng”, ta muốn khuấy đảo cả Hầu phủ một phen. Bà mẹ chồng lấy cớ dạy quy củ, không cho ta ăn cơm. Ta liền hất tung cả bàn ăn, gào lớn: “Con mụ già kia, để xem ai ch .t đói trước!” Thiếp thất giở trò, vu cáo ta đẩy nàng ta. Ta trước mặt bao người thẳng tay đẩy nàng xuống hồ, cười ha hả: “Đúng đấy, là lão nương đẩy ngươi đấy!” Tên tiểu thúc âm hiểm đe dọa ta, bảo sẽ loan tin ta trêu ghẹo hắn. Ta tặng hắn một cái bạt tai vang dội, cười tươi rói: “Đi đi, nói với cái vị ca ca bệnh hoạn của ngươi ấy, ta chẳng những muốn trêu ghẹo ngươi, còn muốn xé rách xiêm y của ngươi, bắt ngươi quỳ xuống cầu xin tha mạng kia!”

Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình

Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình Đại tẩu đã ch .t.Ch .t theo một cách vô cùng nhục nhã.Ban ngày, nàng bị phu nhân Trấn Quốc hầu dẫn người bắt gian tại giường, chịu hết thảy khuất nhục.Đến đêm, nàng dùng một dải lụa trắng, tr eo c.ổ ngay đầu giường.Chỉ để lại tiểu chất tử 8 tuổi khóc đến tê tâm liệt phế.

Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng

Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”

Cuộc Chiến Hậu Cung

Cuộc Chiến Hậu Cung Năm thứ hai lên làm hoàng hậu, ta mắc bệnh nan y nên để lại di chứng, từ đó không thể sinh nở. Hoàng thượng chuyển sang sủng ái Trân Phi, mười năm bảy thai, cưng chiều không dứt. Cho đến khi thái y quỳ dưới chân hoàng thượng, báo rằng Trân Phi sắp qua đời. Đời này, từ khi ta mắc bệnh đã định sẵn ngày chết của Trân Phi hôm nay. Dù sao kiếp trước, người chết cũng chính là ta.

Quý Phi Muốn Làm Hoàng Hậu!

Quý Phi Muốn Làm Hoàng Hậu! Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi. Thánh chỉ vừa hạ xuống, ta tức đến nỗi ném vỡ liền hai chén trà. Hoàng thượng hỏi ta: “Ái phi bất mãn chuyện gì?” Ta hừ lạnh một tiếng. “Cha ta lên triều còn đứng trên cả trăm quan, lẽ nào ta còn không xứng làm Hoàng hậu?”

Quý Phi Tâm Cơ

Quý Phi Tâm Cơ Ta là một Quý phi, có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế. Kiếp trước, ta luôn làm theo những suy nghĩ trong lòng Hoàng đế, hết lòng thỏa mãn mọi mong muốn của hắn. Cứ ngỡ rằng như vậy sẽ được thăng quan tiến chức, thậm chí có thể lên ngôi Hoàng hậu. Nhưng kết quả, Hoàng đế lại là một tên đê tiện. Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, hắn lại đi yêu một nữ tử làng chài bên ngoài cung. Bất chấp mọi lời dị nghị, hắn phong nàng ta làm Hoàng hậu. Còn sợ ta làm hại Hoàng hậu của hắn, hắn liền ban chết cho ta trước. Trọng sinh một lần nữa, khi nghe thấy tiếng lòng của hắn, ta liền đem mọi bí mật tiết lộ cho những kẻ đối đầu với ta. “Hoàng thượng vừa ăn vải liền bị nổi mẩn.” “Hoàng thượng dự định xử lý gia tộc ngươi.” “Hoàng thượng khen ngợi muội muội của ngươi không dứt lời.” An Phi và Thục Phi cả kinh thất sắc: “Tỷ tỷ, giờ phải làm sao đây? Xin tỷ mau nghĩ cách giúp chúng ta!”

Thiên Sát Tai Tinh

Thiên Sát Tai Tinh Ngày đầu tiên ta vào cung tham gia tuyển tú, hoàng đế băng hà. Bị phái đi canh giữ hoàng lăng, hoàng lăng lại sụp đổ. Bị đuổi ra vườn rau hoàng gia trồng rau bắt sâu. Cả hoàng cung đều bị ngộ độc thức ăn. Bị đưa đến trước mặt thái tử, ta quỳ trên đất suốt nửa canh giờ. Hắn mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi thật giỏi.” Ta yếu ớt ngẩng đầu lên: “?” “Một người tài năng như ngươi.” “Không gả cho đối thủ của bổn vương thì thật đáng tiếc…”

Thiên Mệnh Định Nhân Duyên

Thiên Mệnh Định Nhân Duyên Thái tử bị phế hai chân, không thể trốn tránh, ta vì vinh quang gia tộc mà thay tỷ tỷ gả vào Đông Cung.Nhưng hắn cực kỳ ghét ta, không ngừng chửi rủa.“Độc phụ, lòng dạ rắn rết!”“Ngay cả phu quân của tỷ muội tốt cũng dám cướp, thật không biết liêm sỉ!”Ồ, sắp thua đến nơi rồi mà còn mạnh miệng như vậy sao?Ta dứt khoát treo ngược hắn lên.Mắng ta một câu, ta cởi một món y phục của hắn.Càng cởi càng thấy thuận mắt, rất nhanh, trên người hắn chỉ còn lại một chiếc quần lót.Ta cũng chẳng còn giận nữa, chống cằm cười tủm tỉm: “Mắng đi, tiếp tục mắng đi nào, ta thích xem… ừm không, là thích nghe mới đúng~”

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Cung Nữ

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Cung Nữ Thiếu niên bạo quân kia tính tình thất thường, hiếu sát thành tính. Đại tỷ ta vốn được chọn tiến cung làm cung nữ, vậy mà lại cố tình lăn lộn với vị hôn phu của ta để trốn tránh. Cả nhà liền ép ta thay nàng vào cung. Chỉ có điều bọn họ không hề biết, ta bẩm sinh có đôi mắt âm dương. Đêm đầu tiên hầu hạ bạo quân, ta vừa ngẩng đầu lên đã chết trân tại chỗ.

Phương Thốn Nguyệt Minh

Phương Thốn Nguyệt Minh Áo giáp sáng chói, tuấn mã phi nhanh, vị tướng quân trẻ tuổi nhất lại được phụ hoàng ban cho làm thị vệ của ta. Ta hiểu rõ trong lòng chàng luôn nung nấu sự bất mãn. Ai ngờ, khi phụ hoàng ban hôn cho ta, chàng lại quỳ gối trước cửa cung, nghẹn ngào thốt lên: “Xin bệ hạ hãy cho vi thần được chinh chiến nơi sa trường tám ngàn dặm, rong ruổi dưới ánh trăng thanh, gặt hái vinh quang trong năm mươi năm vinh hoa, chỉ mong được công chúa sủng ái.”

Hoa đào thành Trường An

Hoa đào thành Trường An Tỷ tỷ ta là một thợ kim hoàn, vào cung để tặng trang sức nhưng bị Nghi phi đánh ngất. Nghi phi vừa cãi nhau với Hoàng thượng, nên đã đánh ngất tỷ tỷ ta, thay y phục và lấy lệnh bài xuất cung của tỷ, tức giận chạy ra ngoài cung chơi. Hoàng thượng vừa lo lắng vừa tức giận, đã ch ém tỷ tỷ ta bằng một nhát k iếm và đích thân xuất cung để tìm Nghi phi. Cuối cùng, th i th ể tỷ ấy bị vứt vào bãi tha ma. Còn Hoàng thượng và Nghi phi cùng cưỡi một con ngựa, ngọt ngào trở về cung, câu chuyện này đã trở thành một giai thoại. Nửa năm sau, ta trở thành mỹ nhân bên cạnh Hoàng thượng. À đúng rồi, ta không phải là người, ta là một con chồn. Hồ ly có thể mê hoặc chủ nhân, chồn, cũng có thể.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Hoa Hoè Bọc Hương Nhài

Hoa Hoè Bọc Hương Nhài Phò mã qua đời, ta bi thương đến tột cùng. Phụ hoàng không đành lòng, tìm cho ta một thiếu niên, dung mạo giống hệt phò mã khi còn trẻ. Mãi cho đến một ngày, ta nghe thấy tiếng đấm đá truyền ra từ trong phòng. Thiếu niên vốn ngày thường ôn hòa, lại đang đứng trước gương, hung hăng tự đánh vào mặt mình. Hắn ra tay rất nặng, ánh mắt âm trầm sắc lạnh: “Ai cho phép ngươi dùng khuôn mặt của ta để mê hoặc nàng?”

Tái Sinh Trong Hận Thù

Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.

Ta Mở Thư Quán Ở Cổ Đại

Ta Mở Thư Quán Ở Cổ Đại Ta lén lút trộm viết đồng nhân văn về Thái tử và đích tử Thừa tướng đã tròn năm tháng. Không ngờ lại bị Thái tử bắt quả tang. Sáng hôm sau, thánh chỉ ban hôn liền được đưa tới Hầu phủ. Ta trợn mắt không thể tin nổi, đưa tay chỉ vào chính mình: “Điện hạ muốn cưới ta?” Thái tử vừa lật giở cuốn đồng nhân văn trong tay, vừa thản nhiên đáp: “Tiên hôn hậu ái*, không phải chính ngươi đã viết như vậy hay sao?” *Tiên hôn hậu ái: cưới trước yêu sau

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, các công tử quyền quý trong kinh không ai dám cưới ta làm chính thất, nhưng tất cả đều muốn nạp ta làm thiếp, bịt miệng ta lại rồi giấu trong lầu vàng. Bởi vì ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, chỉ nói lời thật, mà mỗi lời thốt ra đều kinh người, thường khiến kẻ khác tức đến đau tim. Lục hoàng tử Tiêu Văn Thịnh ra tay nhanh nhất, thỉnh cầu chỉ dụ, nạp ta làm trắc phi. Sau khi tiến vào vương phủ, Thịnh Vương bóp chặt mặt ta, nghiến răng nói: “Nếu không nhờ dung nhan này, cái miệng của ngươi sớm đã khiến ngươi chết cả trăm ngàn lần rồi.” Ta cười khẩy một tiếng: “Sao? Lão Lục ngươi còn muốn hạ độc khiến ta câm sao?” Tiêu Văn Thịnh: “Ý kiến hay đấy.”