Cung Đấu

Đào Yêu Giang Sơn

Đào Yêu Giang Sơn Vào ngày đại hôn của ta và Hoàng đế Tạ Thuần, cùng lúc có ba phi tử được đưa vào cung, trong số đó, Tiết Oản là con gái của Binh Bộ thị lang, có vẻ ngoài nổi bật nhất. Tối hôm đó, nàng ta ca một khúc “Cung Tường Liễu” trong Ngự hoa viên, kéo được Hoàng đế đến tẩm cung của nàng, ngày hôm sau lập tức được phong làm Oản Tiệp dư. Tạ Thuần đối với nàng ta vô cùng sủng ái, ban thưởng không dứt. Nàng ta dựa vào ân sủng của Tạ Thuần, vô cùng kiêu ngạo, còn bắt Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân gọi nàng ta một tiếng tỷ tỷ. Ta nhìn hai người chơi mạt chược đang tỏ ra tủi thân trước mặt, rồi nói với nữ quan chưởng sự A Ly: “Vậy thì thăng vị phận cho Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân đi.”

Minh Nguyệt Bất Quy

Minh Nguyệt Bất Quy “Bẩm, con nguyện ý gả đi ạ.” Ta đứng ở phía sau giơ tay lên. Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất là trưởng công chúa Trường Ninh, con gái đầu tiên của người. Còn ta là người vô giá trị nhất, phụ hoàng có lẽ đã quên rằng người còn có một đứa con gái là ta. Triều ta yếu kém bị nước Liêu lớn mạnh xâm chiếm, chúng yêu cầu trưởng công chúa phải hòa thân. Trưởng công chúa ôn nhu hiền thục, lại đoan trang, người đã thầm thương trộm nhớ thầy dạy cờ vây, Chu tiên sinh từ lâu. Hai người tình sâu nghĩa nặng, nhưng nay lại phải chia ly vĩnh viễn.

Thượng Xuân Thu

Thượng Xuân Thu Ta là một trắc phi. Phát hiện trong vương phủ người thì ma ốm cái gì cũng không biết, người thì đầu chỉ có yêu đương cùng một tiểu trà xanh thích chèo kéo nam nhân. Thế là ta đã đặt ra kế hoạch năm năm cho từng người: Với tiểu ma ốm, ngày nào cũng phải đi bộ mười nghìn bước cho sáng mắt ra! Não yêu đương thì cho nàng hằng ngày ra ngoài đào rau dại, để nhìn thấu bộ mặt chó của đám nam nhân. Còn tiểu trà ấy hả? Cứ thích cướp nam nhân đúng không? Vậy thì hãy sinh cho đến lúc kiệt quệ, sinh sinh không ngừng nghỉ, sinh đến khi nào mãn kinh thì thôi!

Vương Phi Mưu Lược

Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?

Đoạt Sủng

Đoạt Sủng Đại tỷ căm ghét tiểu thê dịu dàng nhất. Tại yến tiệc trong cung, nàng châm chọc Hoàng hậu: “Một nữ chủ chân chính sớm đã soán vị trở thành nữ đế rồi, Hoàng hậu nói trắng ra cũng chỉ là một tiểu thê dựa vào nam nhân để thượng vị mà thôi?” Chỉ vì một câu nói này, cả tộc Tống gia bị kết tội. Ngày bị tịch biên gia sản, Trần vương đưa tay ra cứu giúp. Chỉ cần đại tỷ mở miệng cầu xin, nữ quyến Tống phủ có thể thoát khỏi số phận làm nô tỳ. Nhưng đại tỷ cao ngạo nói: “Dù tất cả nữ quyến trong nhà có phải làm nữ nô, ta cũng không cầu xin sự thương hại của nam nhân như một tiểu thê đáng thương!” Trần vương giận dữ, phất tay áo rời đi, cả gia đình chúng ta bị lưu đày làm nô lệ. Trên đường lưu đày, nhị ca dẫn người đến liều chet c//ướp ngục, nhưng đại tỷ chỉ cười nhạo: “Những kẻ được nam nhân cứu giúp đều chỉ là tiểu thê mà thôi!” Nàng cố tình tố cáo, khiến nhị ca bị vạn tiễn xuyên tim. Thế nhưng chính vì sự “độc lập, kiên cường” này, đại tỷ lại lọt vào mắt xanh của hoàng tử nước địch. Hoàng tử muốn nạp ta làm thiếp, để sống sót, ta đành phải đồng ý. Nhưng đại tỷ lại nói: “Ta và hoàng tử thành thân là vì yêu, còn ngươi làm thiếp của hắn chỉ là một tiểu thê tranh giành ân sủng!” Nàng ép ta t//ự s//át. Ta đã chịu đựng quá đủ, liền xông lên kéo nàng cùng chet. Mở mắt ra lần nữa, ta đã tái sinh về ngày Tống gia bị tịch biên. Trần vương vẫn đang đưa tay ra cứu giúp. Đại tỷ khinh miệt nói: “Ta tuyệt đối không làm tiểu thê dựa vào nam nhân!” Khi Trần vương thất vọng rời đi, ta chủ động níu lấy đai lưng của hắn: “Nàng không biết trân trọng, vương gia có thể nhìn ta một chút.”

Giai Nhân Như Cẩm

Giai Nhân Như Cẩm  Vô tình phát hiện vị hôn phu Dung Cẩn muốn tạo phản, ta sợ đến mức vội vàng chạy đến từ hôn. Nào ngờ hắn cũng có cùng suy nghĩ, thậm chí đã chuẩn bị sẵn hưu thư cho ta. Nhìn hưu thư trong tay hắn, ta đưa tay muốn đón lấy, nhưng phát hiện hắn nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Thế nhưng, trên mặt hắn vẫn là dáng vẻ thản nhiên trầm tĩnh, tựa như một khối mỹ ngọc quý hiếm, không chút tỳ vết. “Thế tử đã muốn từ hôn, vậy còn làm gì đây?” Ta cố gắng bình ổn tâm trạng, cúi đầu khẽ hỏi. Dung Cẩn hàng mi dài rủ xuống, che khuất đi cảm xúc trong mắt, giọng điệu nhàn nhạt như đang bàn chuyện trời đất: “Nghiên Nghiên không cần ta nữa sao?” Cơn ấm ức cuộn trào trong lòng, ta hận không thể túm lấy vạt áo hắn mà mắng cho một trận. Rõ ràng là ba tháng nay hắn chưa từng gặp ta, ta thậm chí từng chặn kiệu hắn giữa phố, vậy mà chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng của hắn. Lạnh nhạt đến mức như thể mười năm tình nghĩa phút chốc hóa thành tro tàn. Huống chi khắp kinh thành đều đồn rằng hắn đã thay lòng, đem lòng ái mộ tiểu thư đích nữ của Định Viễn Hầu phủ, Tạ Tòng Dung. Nhưng tu dưỡng nhiều năm khiến ta nhịn xuống, chỉ nhẹ nhàng cúi người hành lễ: “Mị Nghiên và Thế tử dù gì cũng là thanh mai trúc mã, ngày hôm nay đi đến bước này, có lẽ là do tuổi trẻ nông nổi, lầm tưởng tình cảm tỷ đệ nơi sớm chiều thành ái tình. Không bằng cứ chia tay trong hòa bình, mỗi người tự tìm hạnh phúc cho riêng mình. “Cũng tốt hơn là về sau thành một đôi oán lữ, giày vò lẫn nhau.” Dung Cẩn nhấc mắt nhìn ta một cái: “Tỷ đệ?” Hắn nói lời này, khóe môi còn mang theo nụ cười như có như không, nhưng ánh mắt lại nhạt nhẽo đến mức khiến ta bất giác lạnh sống lưng. “Thần nữ trèo cao rồi.” Ta vội vàng quỳ xuống hành lễ. Hưu thư được đặt trên bàn. Hắn dường như nhìn ta một lúc, lại tựa như khẽ đáp một tiếng rồi quay người rời đi. Chỉ biết rằng, khi cánh cửa khép lại, tầm mắt ta bỗng trở nên mơ hồ. Giọt nước rơi xuống thảm dài, không để lại dấu vết.

Công Chủ Đích Cục

Công Chủ Đích Cục Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh mộng, mơ thấy bản thân có một người con gái lưu lạc trong dân gian, liền hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích công chúa. Ai cũng nói bệ hạ tình thâm nghĩa trọng. Nhưng chỉ ta mới biết, bên trong còn có ẩn tình khác. Kinh thành cả năm không mưa, quốc sư Huyền Tú bẩm tấu Hoàng đế, muốn giải hạn chỉ có thể dùng công chúa trầm mình tế thần sông. Hoàng đế chỉ có một người con gái duy nhất do hoàng hậu sinh ra, yêu quý như hòn ngọc trên tay. Vì thế, cuối cùng ông ta mới nhớ ra, khi mình còn lưu lạc dân gian mười sáu năm trước, vẫn còn một đứa con gái khác. Ông ta treo thưởng lớn tìm con, chỉ để đứa con gái ấy thay thế vị công chúa ngọc ngà kia của mình. Chết thay.

Lương Nhân Tại Trắc

Lương Nhân Tại Trắc Cha ta, một gian thần nổi tiếng, đã gả ta và tỷ tỷ song sinh của ta cho hai người con trai của kẻ thù không đội trời chung của ông ấy. Bề ngoài, tỷ tỷ ta là hình mẫu khuê tú lý tưởng, nhưng sau lưng lại là kẻ chuyên lắc xí ngầu ở sòng bạc. Còn ta, từ nhỏ đã là mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật triền miên. Cho đến khi phu quân tướng quân của ta tận mắt chứng kiến ta hai tay hai đao, đánh cho bọn cường đạo tơi bời hoa lá. Hắn bước tới, ép ta phải giải thích rõ ràng. Ta hoảng hốt, vội quỳ xuống: “Hiền đệ từ từ đã, ta là tỷ tỷ!” Ta bị dẫn về phủ Thừa tướng. Từ xa đã nghe tiếng tỷ tỷ ta bị bắt quả tang tại sòng bạc, giờ đang quỳ trong từ đường. Tỷ tỷ lớn tiếng biện bạch: “Phu quân xin hãy nghe thiếp nói, thực ra ta là muội muội!” Tối đó, ta và tỷ tỷ quỳ gối, thì thầm to nhỏ trong từ đường: “Thân phận bại lộ rồi, người phủ Thừa tướng chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu. Chạy không?” Tỷ tỷ gật đầu lia lịa: “Hay là chết đi, dứt điểm một lần cho xong.”

Lưỡng Bất Khả Tâm

Lưỡng Bất Khả Tâm Ta dùng một trăm lượng bạc, mua bạch nguyệt quang cao không với tới – Bạch Giản Hành – về làm nô lệ. Hắn ban ngày giặt giũ nấu cơm cho ta, ban đêm còn phải làm ấm giường. Tất cả đều nhẫn nhịn tiếp nhận, vậy mà đối với ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách. Mãi đến một ngày, tận mắt thấy huynh đệ tốt của hắn từ trong phòng ta bước ra, y phục xốc xếch. Bạch Giản Hành, người trước nay vẫn luôn trấn định, khi ấy lại lộ vẻ hoảng loạn. “Ngươi… sao lại từ trong phòng quận chúa bước ra?” Mộ Lan Già mặt đỏ bừng, y phục trên vai vô tình trượt xuống, để lộ những vết đỏ mập mờ bên trong: “Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà. Đoạt người yêu của người khác, chuyện như vậy ta không làm được. “Là quận chúa cưỡng ép ta.”

Hoàng Thành Rực Lửa

Hoàng Thành Rực Lửa Ta là thư đồng của Nhị tiểu thư. Nàng gây họa, ta chịu tội thay. Ta làm điều mờ ám, nàng gánh tội thay. Chúng ta cùng nhau gây sóng gió ở Lĩnh Nam, được xưng là “song họa”. Cho đến khi Vương gia khải hoàn, hắn nắm giữ trọng binh lại vừa chiến thắng, Hoàng đế ngày càng không ngủ được, ngấm ngầm ám chỉ phải đưa một đứa trẻ đi làm con tin. Nhị tiểu thư nhìn đại tỷ sắp xuất giá, rồi lại vuốt đầu cặp đệ muội song sinh. Nàng quay đầu nhìn ta, cười nhe răng. “Ta đi Thượng Kinh làm con tin, ngươi có đi không?” Ta lập tức về nhà, lén bỏ thuốc xổ vào bữa ăn của kế mẫu luôn hại ta, rồi gói hành lý đến tìm nàng. “Đi!”

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Cung Nữ

Cẩm Nang Sinh Tồn Của Cung Nữ Thiếu niên bạo quân kia tính tình thất thường, hiếu sát thành tính. Đại tỷ ta vốn được chọn tiến cung làm cung nữ, vậy mà lại cố tình lăn lộn với vị hôn phu của ta để trốn tránh. Cả nhà liền ép ta thay nàng vào cung. Chỉ có điều bọn họ không hề biết, ta bẩm sinh có đôi mắt âm dương. Đêm đầu tiên hầu hạ bạo quân, ta vừa ngẩng đầu lên đã chết trân tại chỗ.

Thiếp Bổn Vi Hoàng

Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.

Định Mệnh Soi Chiếu

Định Mệnh Soi Chiếu Ta vừa chào đời, tuyết vốn kéo dài suốt một tuần cũng ngừng rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Nhưng còn chưa kịp vui mừng, bà đỡ đã hô to rằng còn một người nữa. Mọi người trong phòng đều kinh hãi đến mức không nói nên lời. Quốc sư sớm đã nói, khi hoàng hậu mang thai rằng người chắc chắn sẽ sinh ra một lứa mười đứa hoàn mỹ. Mà ta vừa hay là đứa thứ mười, nhưng giờ lại đột nhiên sinh thêm một người nữa. Sau khi muội muội chào đời, trời đang quang đãng liền lập tức mây đen kéo tới, sấm sét đì đùng. Cảnh tượng như vậy khiến không ít người chấn động. Vì sinh non nên thân hình ta rất nhỏ bé. Ngược lại, muội muội ra đời sau lại trắng trẻo bụ bẫm. Thái y bế ta qua một bên kiểm tra thì phát hiện ta mắc chứng tim đập nhanh. Thế nên trong cung, mọi người đều cho rằng ta là điềm lành, còn muội muội là tai họa. Từ trong lòng, tất cả mọi người đều thiên vị ta. Khi lớn lên, sự thiên vị ấy lại càng rõ ràng.

Tịnh Đế Liên

Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.

Thâm Cung Kế

Thâm Cung Kế Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Thượng thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng ta không muốn cùng người khác hầu hạ chung cùng phu quân, chắc chắn phải một đời một kiếp một đôi. Thấy hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào Tấn Quốc công phủ tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đều là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi giữ chặt không buông, hà tất phải như vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ Tấn Quốc công phủ, sau lưng ta là hai mươi vạn đại quân của quốc công phủ. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem cuối cùng là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.

Tháng Tháng Bình An

Tháng Tháng Bình An Lục Mạnh Niên là xung hỉ đồng dưỡng phu mà cha ta mua về cho ta. Hắn lớn lên tuấn mỹ, từ nhỏ ta đã thích quấn quýt bên hắn. Lại còn dựa vào thân phận mà tùy ý làm càn với hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy vô số chữ bay lơ lửng trên không trung: [Nữ phụ ác độc này có thể biết xấu hổ một chút mà đừng quấn lấy nam chính nữa không! Nàng ta chẳng lẽ không nhìn ra mỗi lần gặp nàng, nam chính đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!] [Nàng ta còn đối xử tệ bạc với nam nữ chính! Bảo sao khi nam chính trở về kinh và khôi phục thân phận thái tử, hắn lập tức muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với nhà họ Tạ!] Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu được mấy câu này. Định đi tìm Lục Mạnh Niên để hỏi. Không ngờ lại vô tình nghe được hắn nói chuyện với thuộc hạ: “Điện hạ, trước khi hồi kinh có cần báo cho người nhà họ Tạ biết thân phận không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mạnh Niên cụp mắt, thần sắc lạnh nhạt: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, cô lập tức cùng Tạ gia không còn quan hệ gì nữa.” Lúc đó, ta mới chậm chạp nhận ra. Thì ra Lục Mạnh Niên chính là nam chính. Còn ta, chính là nữ phụ ác độc mà hắn hận thấu xương, sau này còn bị hắn diệt cả nhà.

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc Cha ta đi cướp, mang về một nam hài tám tuổi. Cái vẻ ngỗ ngược đó, giống hệt như con sói con ta gặp khi đi theo cha đến Mạc Bắc lúc còn nhỏ. Tất cả mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là điện hạ. Ta thì cầm ná bắn vào gáy hắn. Cha ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, túm lấy gáy ta nhét ta vào gầm bàn. “Hắn là thái tử.” Ta thò đầu ra khỏi gầm bàn, chớp chớp mắt hỏi: “Thái tử là thứ gì? Có lợi hại hơn ta, một tiểu đầu lĩnh sơn tặc không?” Mười năm sau, ba nghìn cấm vệ quân đóng quân ngoài Lưu Vân trại, đón thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than trời trách đất.

Trăng Tàn Hoa Rụng

Trăng Tàn Hoa Rụng Hôn phu của ta là Thái tử Điện hạ, hắn luôn cực kỳ chán ghét thứ muội của ta, khi nhắc đến nàng luôn luôn khịt mũi coi thường. Cho đến khi, ta vô tình chứng kiến hai người ôm, hôn nhau thắm thiết. Thứ muội tựa vào lòng Thái tử, khóc thút thít: “Chàng sắp thành thân với tỷ tỷ của ta rồi, lại còn tới trêu chọc ta làm gì?” Thái tử điện hạ lại cười khẽ: “Ai bảo nàng luôn không nghe lời? Nàng ta chẳng qua chỉ là công cụ để Cô trừng phạt nàng, sau này cưới rồi cũng sẽ bỏ.” Đêm đó, ta lặng lẽ tiến cung, đối diện với nam nhân trên long sàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hối hận rồi, lời ngài nói trước đây vẫn còn giá trị chứ?” Người kia lau đi nước mắt ta, khẽ thở dài: “Đương nhiên rồi, ngôi vị Hoàng hậu, trẫm vẫn luôn giữ lại cho nàng.”

Cuộc Chiến Hậu Cung

Cuộc Chiến Hậu Cung Năm thứ hai lên làm hoàng hậu, ta mắc bệnh nan y nên để lại di chứng, từ đó không thể sinh nở. Hoàng thượng chuyển sang sủng ái Trân Phi, mười năm bảy thai, cưng chiều không dứt. Cho đến khi thái y quỳ dưới chân hoàng thượng, báo rằng Trân Phi sắp qua đời. Đời này, từ khi ta mắc bệnh đã định sẵn ngày chết của Trân Phi hôm nay. Dù sao kiếp trước, người chết cũng chính là ta.

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.