Cung Đấu

Vụ Cá Cược Của Công Chúa

Vụ Cá Cược Của Công Chúa Ta đã chu cấp cho Phó Thanh Viễn suốt ba năm học hành. Việc đầu tiên hắn làm sau khi đỗ Trạng nguyên, chính là cầu thân con gái của Thượng thư. Ta lập tức tâu chuyện lên trước mặt Hoàng thượng. Phó Thanh Viễn quỳ giữa điện, ánh mắt lạnh lùng: “Bệ hạ, nàng ta chỉ là một quả phụ. Nhà thần gia giáo nghiêm khắc, sao có thể lấy một quả phụ làm chính thê?” Hoàng đế vỗ tay cười lớn: “Tỷ tỷ, cuộc cá cược ba năm này, xem ra tỷ là người thua rồi!”

Minh Châu Rực Rỡ

Minh Châu Rực Rỡ Hầu Thế Tử Vĩnh Ninh bị kết án chém đầu sau mùa thu. Thế tử phi mang theo toàn bộ của hồi môn, trong đêm quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân bỏ ra nghìn lượng bạc mua ta. Mỗi đêm đưa vào đại lao, muốn ta sinh cho thế tử một đứa con nối dõi. Một tháng sau, ta bắt đầu có thai. Hai tháng sau, thế tử được minh oan, vô tội thả ra. Việc đầu tiên hắn làm chính là đón thế tử phi trở về. Chuyện này chẳng phải rất khó xử sao? Ta nên ôm bụng bỏ trốn, hay vẫn là ôm bụng bỏ trốn đây?

Ngọc Tử Hành

Ngọc Tử Hành Ta, Ngọc Tử Hành, 3 tuổi mất mẹ, 5 tuổi mất cha, 6 tuổi mất tổ mẫu, đúng là nhân trung long phượng! À không, là thiên sát cô tinh! Bá phụ bất chấp nguy hiểm tính mạng nuôi ta đến mười ba tuổi, kết quả thì sao, bàn chuyện hôn sự với trưởng tử Đường gia Nam phủ, trưởng tử sốt cao rồi chet; bàn chuyện hôn sự với thế tử nhà Trần hầu Tây Kinh, thế tử ngã ngựa rồi m//ất… Những chuyện như thế khiến cả Đại Nghiệp nghe thấy tên ta đều sợ mất mật. Đến mức ở Đại Nghiệp có hai điều có thể dọa trẻ con ngừng khóc ban đêm: Một là tướng quân họ Ngọc đến đ//ánh mông ngươi, hai là Ngọc Tử Hành muốn làm vợ ngươi. À, tướng quân họ Ngọc chính là bá phụ ta, nên nhà họ Ngọc chúng ta trong việc giáo dục trẻ nhỏ có thể nói là tiếng tăm lẫy lừng. Tất nhiên, dưới trướng bá phụ có biết bao nhiêu người, có không ít người thà hy sinh một đứa con cũng muốn thỏa mãn mong muốn của bá phụ là gả ta đi. Nhưng họ đều là những thúc bá từng bế ta, mua kẹo cho ta hồi nhỏ, ta không nỡ để họ tuổi trung niên lại mất con, nên lần lượt từ chối. Ta luôn cảm thấy có lẽ mình không thể gả đi, năm mười tám tuổi tự mình đến Ngọc Hoa Quán tìm lão đạo sĩ, hỏi xem có con đường nào để làm đạo cô không. Ai ngờ lại tình cờ gặp phải Thái hậu. Thái hậu cùng ta uống trà một lúc, bàn về việc tu sửa Ngọc Hoa Quán, còn thưởng cho ta một chiếc vòng tay. Rồi, một đạo ý chỉ ban xuống, ta trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.

Công Lược Giả

Công Lược Giả Nhiệm vụ giả tới để công lược trúc mã của ta đã thất bại, sắp bị xóa sổ. Nhưng trúc mã lại mềm lòng, thà kháng chỉ cũng muốn cùng ta hủy hôn. “Mạng người và tình yêu nhỏ bé cái nào nặng hơn?” Hắn không biết, ta cũng có hệ thống. Nhưng người ta cần phải công lược không phải là hắn. Hậu quả của việc không thực hiện nhiệm vụ công lược là cả ngày lẫn đêm ta đều phải chìm đắm trong nỗi đau đớn tột cùng. Sau đó, ta an tâm công lược thủ phụ ốm yếu, đưa hắn đi tìm y hỏi thuốc. Trúc mã lúc này lại đầy bụng ấm ức đuổi theo: “Công chúa, sao nàng lại phụ ta?” Ta phản bác: “Sao, mạng của bổn cung không phải là mạng sao?”

Tướng Quân Nô

Tướng Quân Nô Ta là một vị tướng quân, cùng thừa tướng Tạ Cẩn An là kẻ đối địch trên triều đình. Nhưng chẳng ai biết, sau khi bãi triều, trong xe ngựa… Đôi chân lạnh như băng của thừa tướng lại giẫm lên bụng ta, miệng thì buông lời cuồng vọng: “Lửa lớn như vậy, thiêu ch-t ta rồi.” Đồ không đứng đắn, ngươi ch-t cháy đi cho rồi.

Thâm Cung Kế

Thâm Cung Kế Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Thượng thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng ta không muốn cùng người khác hầu hạ chung cùng phu quân, chắc chắn phải một đời một kiếp một đôi. Thấy hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào Tấn Quốc công phủ tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đều là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi giữ chặt không buông, hà tất phải như vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ Tấn Quốc công phủ, sau lưng ta là hai mươi vạn đại quân của quốc công phủ. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem cuối cùng là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn Trong nạn đói, ta cùng tỷ tỷ phát tài từ của cải của người chết, thu được một cặp tín vật của chủ tớ đã qua đời. Khi gia phó của Tướng phủ tìm tới, họ hỏi chúng ta ai là tiểu thư. Tỷ tỷ trước ta một bước nhận thân phận tiểu thư, ta chỉ có thể ấm ức làm nha hoàn. Tỷ tỷ thấy ta không vui, liền vỗ mạnh vào sau đầu ta. “Đồ ngốc, nói chẳng ra đâu vào đâu còn kéo ta cùng đi tìm chết, còn dám trưng bộ mặt khó chịu ra với ta?” Ta ngốc nghếch cười ngây ngô, ai bảo ta trời sinh đần độn, đầu óc không xoay chuyển nhanh như tỷ tỷ chứ…

Hồi Quang Chi Tử

Hồi Quang Chi Tử Khi ta hạ sinh nữ nhi, bà đỡ run rẩy bẩm báo với Tống Phù Chu: “Bẩm là… là một công chúa.” “Hoàng tử hay công chúa đều như nhau cả.” Trong mắt Tống Phù Chu, niềm vui chẳng hề giảm sút. Hắn bước nhanh tới, trân trọng vô cùng mà mở lớp tã bọc đứa trẻ ra. Nào ngờ đúng lúc ấy, một đoạn đuôi rắn trơn nhẵn bỗng dưng thò ra từ dưới lớp tã. Vị đế vương ôn hòa đoan chính ấy, sắc mặt lập tức tái nhợt như tờ giấy.

Phù Mộng Ký

Phù Mộng Ký Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn muốn hòa ly với ta để cưới thanh mai đang mang thai của hắn. Ta không khóc, không nháo, chỉ dẫn theo một nha hoàn quét dọn ở sân sau đi. Mọi người đều cười ta không biết tốt xấu. Chỉ có ta mới biết, nha hoàn này là con gái ruột của Hoàng thượng bị lưu lạc trong nhân gian. Tương lai nàng sẽ kế vị. Còn ta, Hà Chi Ninh, đã định sẽ trở thành Thừa tướng đầu tiên của nàng.

Bạch Nhật Mộng

Bạch Nhật Mộng Ta xuyên thành phi tử của Hoàng đế, mà dường như Hoàng đế yêu ta đến điên cuồng. Nhưng trong lãnh cung, ta tìm thấy những lời mà một vị phi tần bị phế truất để lại cho ta. Nàng viết: “Đừng nói với Hoàng đế rằng ngươi là người xuyên không, đừng tin hắn, mau chạy đi!”  

Vân Kỳ Mộng Ỷ

Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.

Đạo Quân Vương

Đạo Quân Vương Thiên hạ đều nói ta là công chúa nhu nhược nhất. Để được sống, từ nhỏ ta đã ngày ngày hầu hạ bên giường thừa tướng, bị điều giáo còn không bằng kỹ nữ hèn mọn nhất. Tướng quân có thể nhân lúc hỗn loạn xông vào doanh trại của ta, thái giám có thể giẫm nát xương sống của ta. Mọi người đều cho rằng ta yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng không ai biết rằng, ba nam nhân khuấy động thiên hạ này, từ lâu đã phát điên vì ta. Sau đó, bọn họ tranh nhau quỳ trước mặt ta, chất vấn ta rốt cuộc có từng chân thành với họ hay không. Thật nực cười, lúc ta yếu đuối thì ức hiếp ta, lúc ta mạnh mẽ thì lại hỏi ta đòi chân thành. Ta giơ tay đâm thủng từng lồng ngực của bọn họ, nụ cười khinh miệt. “Chân thành ư? Chưa từng có.” “Nam nhân à.” “Chỉ là đồ tiện nhân thôi.”

Mỹ Nhân Mưu

Mỹ Nhân Mưu Cha ta, Liễu Nguyên, vào ngày đậu Thám hoa đã hưu mẹ ta, ông ta nói bởi vì mẹ ta không tuân thủ nữ tắc, thừa dịp ông ta vào kinh đi thi đã tư thông cùng người khác, mang thai nghiệt chướng, mà nghiệt chướng này chính là ta. Tổ phụ ta tìm cha ta lý luận, lại bị cha ta lấy chuyện dìm mẹ ta vào lồng heo uy hiếp, làm cho tổ phụ không dám gây lớn chuyện. Đáng tiếc cha ta một lòng muốn bỏ vợ, tổ phụ tức giận đến mức bệnh không dậy nổi, không quá mười ngày đã buông tay nhân gian. Mẹ ta vô cùng đau khổ, nếu không phải trong bụng còn có ta, chỉ sợ bà đã sớm nhảy sông tự sát rồi. Cha ta nói niệm tình tổ phụ ta giúp đỡ ông ta đi học nhiều năm, chỉ bỏ vợ mà không dìm lồng heo, các hương thân đều nói cha ta đọc sách hiểu lý, trạch tâm nhân hậu. Quay đầu cha ta lập tức cưới thiên kim của đại nhân chủ khảo năm ấy làm vợ, cùng năm thiên kim kia sinh hạ một nữ nhi, so với ta còn sớm hơn nửa tháng.

Nghịch Thần

Nghịch Thần Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta khép tấu chương lại, lạnh lùng hỏi Lâm Kinh Phong: “Có cần trẫm ban hôn cho ngươi không?” Hắn bình tĩnh nói: “Thần chỉ muốn cưới người.” Ta ném ấn ngọc vào trán hắn, gầm lên: “Trẫm là hoàng đế, ngươi cũng dám nói!” Vết máu dài ngoằn ngoèo chảy từ trán hắn xuống lông mày, Lâm Kinh Phong chẳng thèm để ý, đưa tay quệt đi, cười nói: “Biên quan giá lạnh, thần đã thủ hộ người ba năm; đại kiếp của Yên Hư, thần đã đơn thương độc mã đánh lui ngàn quân địch. Chúng ta đã nói, giang sơn là của người, người là của thần.” Hắn từng câu từng chữ nói nhẹ nhàng nhưng trong mắt lại bùng lên ánh sáng khát máu. Vị tướng quân trẻ tuổi này, kẻ điên này, đẹp diễm lệ như một bức họa. Ta ngây người nhìn hắn, không nói nên lời.

Trường Dương

Trường Dương Trước khi gả vào Đông Cung, ta đã biết bên cạnh Thái tử có một trì kỷ. Nàng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, binh thư chiến pháp cũng thuộc nằm lòng, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện làm một thị nữ thân cận bên cạnh Thái tử. Đêm tân hôn, vốn dĩ nên là đêm động phòng hoa chúc, vậy mà Thái tử lại nắm tay nàng ta, ngồi trên mái điện Đông Cung ngắm trăng suốt một đêm. Ta không khóc, không làm loạn, tận tụy giữ bổn phận của một Thái tử phi. Ta dốc lòng tác thành cho bọn họ, nhìn họ bỏ giang sơn mà cùng nhau du ngoạn bốn bể. Ta yêu quyền thế, yêu vinh hoa phú quý, có hay không có phu quân, ta không để tâm. Nhưng đến cuối cùng, Thái tử lại hối hận rồi.

Quần Hạ Thần

Quần Hạ Thần Ta hòa thân đến địch quốc. Hoàng đế địch quốc không thích nữ sắc, nhưng lại có một vị thần tử được hắn sủng ái đến tận xương tủy. Đêm động phòng hoa chúc, Hoàng đế địch quốc chẳng buồn nhìn đến ta, ánh mắt chỉ chăm chú dõi về phía sau lưng ta, gọi: “Ái khanh, lại đây, Trẫm nhìn khanh mới có thể cùng nàng thành sự.” Dưới màn trướng đỏ, nam tử đang quỳ phục chầm chậm ngẩng đầu lên, mái tóc dài đen nhánh che phủ gần hết tấm lưng. Ta thu ánh mắt, nhìn về phía nam tử ấy. Bốn mắt giao nhau, trong đáy mắt đối phương rõ ràng hiện lên một tia kinh diễm.

Quý Phi

Quý Phi Ta có một bí mật. Từ khoảnh khắc chào đời, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước. Bí mật ấy, ta vẫn luôn chôn giấu nơi đáy lòng, không dám hé lộ nửa phần. Cho đến năm ấy, ta tiến cung làm cung nữ. Bạn đồng phòng dặn ta ngàn vạn lần chớ trêu vào Thẩm Như Vân – Thẩm quý phi. Đó là một nữ nhân tàn nhẫn độc ác, người ch.t dưới tay nàng ta nhiều không đếm xuể. Nhưng ta không tin. Bởi vì ta đã từng nhìn thấy bức họa của Thẩm Như Vân, và nhận ra nàng – chính là nữ nhi kiếp trước của ta. Khi ta ch.t, con bé mới chỉ mười tuổi. Ta muốn biết, rốt cuộc là vì sao— một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại biến thành bộ dạng ma quỷ như ngày hôm nay…

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Phụng Hà Sơn

Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.

Tích Dư Hoan

Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.