Cung Đấu
Lớp 12, lớp 5 có một học sinh mới chuyển đến, vừa ngầu vừa đẹp trai, lại cao lạnh. Tiếc rằng học sinh mới này chỉ xoay quanh người bạn cùng bàn của mình:“Huynh, bài này làm thế nào?”“Huynh, huynh muốn vào đại học nào?”“Huynh, sao mặt huynh đỏ thế?”
Hắc Liên Hoa Không Giả Vờ Nữa Ta tên Lâm Uyển. Cả kinh thành đều biết, ta bị vương gia bỏ rơi. Hắn đã hòa hợp qua lại với ta ba năm yên bình, nhưng ngay sau đó lại quay đầu cưới thiên kim nhà tướng quân. Đêm thành thân, hắn đứng trước cửa sổ của ta thổi khúc “Phượng cầu hoàng” cả đêm, hương trầm trên người hắn lan tỏa suốt đêm dài. Với gương mặt đầy bất đắc dĩ, hắn nói: “Uyển Uyển, mối quan hệ trong hoàng thất vô cùng phức tạp, nàng biết mà, ta không thể làm khác được.” Hừm. Ta thấy hắn mới không được. Không phải hắn chê bai cha ta chỉ là một quan văn sao? Lại càng chê ta chỉ là một thứ nữ nhỏ nhoi mà thôi. Ta hắt một chậu nước ra ngoài cửa sổ, bảo hắn cút càng xa càng tốt. Tưởng mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ từ đó trở đi ta bắt đầu gặp xui xẻo.
Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam Năm thứ bảy xuyên sách cùng khuê mật. Nàng mang đến cho ta một tin tức tốt: chỉ cần thân thể này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu. Nàng nói xong lời này, liền từ trên lầu cao nhảy xuống. Máu tươi bắn tung tóe thấm ướt tay áo phu quân nàng. Người nam nhân một giây trước còn đang chỉ trích nàng diễn trò, trong nháy mắt đã trừng muốnrách cả mí mắt, ruột gan đứt từng khúc. Còn ta thì bước qua hắn, nhìn về phía người nam tử đang ôm bạch nguyệt quang của bọn họ, dịu dàng dỗ dành. Người kia chính là phu quân của ta, là quân vương của thiên hạ này. Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Dung Thu, là một bán yêu được sinh ra từ sự kết hợp giữa nhân tộc và thỏ yêu.Tiểu thỏ có lông trắng mịn, dễ thương xinh xắn, mười dặm tám làng ai ai cũng yêu quý.Ngày hóa thành nhân hình, cha thỏ yêu bí ẩn giáo dục Dung Thu rằng, tộc thỏ yêu bẩm sinh đã có đặc dị, dù là đực hay cái đều có thể giả mang thai, mọi tình huống không khác gì mang thai thật.Sau này, nếu tiểu thỏ không cưới được vợ, có thể thử các mẹo nhỏ truyền từ tổ tiên để câu vợ.Một là, giả mang thai đổ vạ, trước yêu sau cưới, phát triển tình cảm.Hai là, giả sẩy thai, lừa lấy lòng thương.Ba là, phản khách vi chủ, đem gạo nấu thành cơm.Thỏ đã thử đều nói tốt!Tình cờ, mẹ của Dung Thu đứng ngoài cửa: “?”
Kết Cục Kẻ Phản Bội Bằng hữu duy nhất của ta là một nữ nhân xuyên không, nàng nói rằng nhiệm vụ của mình khi đến thế giới này là để cứu ta. Nàng luôn tin tưởng và bảo vệ ta, thậm chí không tiếc gì để giúp trượng phu của ta lên ngôi hoàng đế. Cuối cùng, nàng đã tìm được một người yêu thương nàng tha thiết. Nàng bảo ta rằng, nơi này khiến nàng cảm thấy ấm áp, nàng muốn ở lại thế giới này. Nhưng về sau, ta vội vã từ biên cương trở về. Chỉ thấy thân thể gầy gò, xanh xao của nàng nằm cô độc trong ngọc quan, thân thể lạnh như băng. Bên cạnh quan tài, phu quân của nàng đứng lặng người, không nói một lời. Đứa con nhỏ của nàng lại thì thầm một cách mừng rỡ, “Tốt quá rồi, ta không muốn có một mẫu thân điên như thế.” Ta nhìn nữ nhân đang đứng giả vờ lau lệ bên cạnh phụ tử hắn. Ta nghĩ, ta không cần phải giả vờ nữa rồi. Sau hôm nay, họ sẽ biết thế nào mới thực sự là kẻ điên.
Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm đó tình cảm sâu nặng nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương dùng toàn bộ chiến công cầu hôn ta trước mặt phụ hoàng. Nhưng ba năm sau, một nữ nhân bế theo con tìm đến cửa, rơi lệ cầu xin ta dung nạp mẹ con nàng. Phu quân nói, hắn chỉ là vô tình uống say, mới phạm phải sai lầm lớn đến vậy. Mẹ chồng lại bảo, ta đã cắt đứt tiền đồ của phu quân, thì không thể lại cắt đứt con nối dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, nói phu nhân đương gia ở kinh thành ai chẳng từng trải như vậy. Chỉ có người tỷ tỷ từng đối đầu với ta, vỗ vai ta, lạnh nhạt nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay muội. Sau này lại để phu quân quyết định thay muội.” “Còn bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành. Dù sao thì… muội cũng đã có một đứa con gái rồi.” Ta cúi đầu, nhìn con gái nhỏ bé trong lòng, còn đang mút ngón tay. Ta hiểu, nếu ta mềm yếu, con gái ta sẽ không biết thế nào là kiên cường. Nếu ta để người ta khinh nhờn, nàng cũng sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này — đến lượt ta ra tay rồi.
Mộng Hồi Cố Hương Khi được chọn làm cung nữ trong cung, ta chỉ mang theo hai vật. Một bình nước biển. Bên trong chứa tổng cộng 69 linh hồn chưa nhắm mắt. Cùng một viên ngọc Nam Châu. Là thứ được chính tay ta moi ra từ bụng của cha.
Hãy sẵn sàng, sau khi đếm ngược kết thúc, bạn sẽ chào đón một cuộc sống hưu trí tuyệt vời nhé ~ “Tiếng đếm ngược của hệ thống vang lên trong đầu, Mạnh Chi Ý tràn đầy hy vọng chuẩn bị chào đón hưu trí.Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên bên tai, tiếp đó là một cơn đau nhói.Đầu óc quay cuồng, Mạnh Chi Ý chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy mặt mình bị ai đó vỗ vài cái.Đầu óc ù ù.“Hôm nay chỉ là cảnh cáo nhỏ, nhớ lấy, lần sau đừng quấn lấy Thẩm Khuyết nữa, anh ấy là của Tống Vi.”Giọng nữ kiêu ngạo vang lên bên tai, Mạnh Chi Ý mơ màng tỉnh lại.Cô theo phản xạ ngẩng đầu, chưa hiểu tình hình thì thấy cô gái trước mặt đầy vẻ chế giễu nhìn mình, nói câu gì đó mà cô không nghe rõ, sau đó quay lưng bỏ đi với vẻ kiêu ngạo.Mạnh Chi Ý có chút ngẩn ngơ, chẳng phải cô đã hoàn thành 99 nhiệm vụ, chuẩn bị nghỉ hưu rồi sao? Tại sao mở mắt ra lại xuất hiện ở cảnh quen thuộc này.
Hỉ Đoàn Viên Nàng dùng một bài “Trâm Đầu Phượng” c//ướp đi danh tiếng đệ nhất tài nữ của ta. Nàng dương dương tự đắc nói: “Ngươi cũng chỉ là sản vật của thời đại phong kiến, làm sao xứng tranh với ta.” Ta chỉ cười không nói, mơ hồ nhớ lại thảm trạng của nàng đời trước bị ngũ mã phanh thây.
Thời Vi Quyết định hòa ly với Thẩm Tịch là vào một ngày bình thường.Hôm đó, hắn từ Bắc Cương trở về kinh phục mệnh, cả phủ vui mừng khôn xiết.Ta trong phủ bày tiệc khoản đãi đồng liêu và thuộc hạ của hắn, lại còn mời các phu nhân thế gia trong kinh đến để xem mắt cho tiểu cô.Trên dưới trong phủ, từ gia đinh đến nha hoàn, ai nhìn vào cũng đều thấy ta và Thẩm Tịch là một đôi phu thê hòa thuận.Nhưng đêm đến, khi hắn tắm rửa xong, cúi xuống định cởi thắt lưng ta, ta lại rút ra từ dưới gối một tờ hòa ly thư.Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước.Thẩm Tịch nhìn chằm chằm tờ hòa ly thư đã cũ kỹ, ố vàng vì năm tháng, thoáng ngẩn người.Hồi lâu sau, giọng hắn run rẩy hỏi ta:“… Vì sao?”Ánh nến bập bùng, soi bóng trên chân mày hắn, khiến ta thoáng nhớ đến năm năm trước.Nhưng vết sẹo quanh cổ tay lại nhắc nhở ta rằng, giữa ta và hắn, sớm đã không còn như xưa nữa.Ta vén màn, đứng dậy xuống giường.Giọng nói bình thản, ôn hòa: “Thư.”“Bởi vì những bức thư ta đã viết cho chàng.”Thẩm Tịch hoàn toàn sững sờ.
Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.
Không có cao, cũng không có mưa rào.Không gian tối tăm và bức bách, tiếng nước nhỏ làm người ta không biết từ đâu phát ra.Gió lạnh rít lên, thổi ngang qua làm nước văng tung tóe, khiến người sống đoạn tuyệt gan ruột.Đột nhiên, trong bùn lầy, một bàn tay trắng bệch thò ra.Một bàn tay tràn đầy khát vọng sinh tồn.Khó nhọc bới bùn lầy, tựa như người sắp chết đuối, khao khát tìm kiếm chút hi vọng sống sót.Phù!Một nữ nhân toàn thân bùn đất theo bàn tay kia bới ra mà đứng dậy.
Công Chúa Hành Phong: Nguyệt Vô Dạng Phủ Biểu muội của ta cha mẹ ruột đều đã chet, mẫu hậu đưa nàng vào cung. Từ đó, nàng được phụ hoàng và mẫu hậu sủng ái, hoàng huynh che chở, hoàng đệ kính trọng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng khen nàng là người đoan trang, xuất chúng. Chỉ có một người là ngoại lệ. Trong mắt và lòng người ấy chỉ có ta, chưa từng vì người ngoài mà dao động. Ta gả cho chàng, cùng chàng trải qua những ngày tháng vui vẻ, tự tại. Thế nhưng sau đó chàng bị người ta đ//âm vô số nhát đến chet rồi ném xuống vách đá.
Phế Hậu Làm Nông Ở Lãnh Cung Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung. Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt. Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta. Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu. Hắn nói: “Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung.”
Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.
Cùng Ta Ngẩng Đón Mùa Xuân Tỷ tỷ của ta là một thi nhân, tính tình cao nhã. Khi nhà không đủ cơm ăn, đồ tể mang thịt lợn đến đổi lấy một bài thơ, nàng chê thấp hèn nên không viết. Khi cha mẹ cần tiền chữa bệnh, phú thương trả năm mươi lượng mua một bài thơ, nàng chê tầm thường cũng không viết. Sau đó nàng lên kinh thành tham gia thi thơ, trong hội toàn là công tử thế gia. Nàng cuối cùng cũng chịu cầm bút. Nhưng lại viết ra một bài ca ngợi thê tử nhu mì, thanh cao thoát tục, còn lớn gan phê phán nữ đế đương triều không giữ nữ đức! Nữ đế nổi trận lôi đình, x/ử tr/ả/m cả nhà ta. Chớp mắt một cái, ta quay về mười năm trước. Đồ tể xách thịt khô đến nhà, cầu xin tỷ tỷ viết thơ. Ta rút bút lông đã xù lông ra: “Nàng không viết, ta viết.”
Phương Thốn Nguyệt Minh Áo giáp sáng chói, tuấn mã phi nhanh, vị tướng quân trẻ tuổi nhất lại được phụ hoàng ban cho làm thị vệ của ta. Ta hiểu rõ trong lòng chàng luôn nung nấu sự bất mãn. Ai ngờ, khi phụ hoàng ban hôn cho ta, chàng lại quỳ gối trước cửa cung, nghẹn ngào thốt lên: “Xin bệ hạ hãy cho vi thần được chinh chiến nơi sa trường tám ngàn dặm, rong ruổi dưới ánh trăng thanh, gặt hái vinh quang trong năm mươi năm vinh hoa, chỉ mong được công chúa sủng ái.”
Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao? Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.
Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số Kiếp trước, sau trận lụt lớn, nhà nghèo đến mức không còn hạt gạo nào để nấu. Mẹ nói sẽ rút thăm, chọn một đứa trẻ để bán đi. Ta biết, mẹ luôn thiên vị muội muội, nên người bị bán chắc chắn sẽ là ta. Quả nhiên, mẹ bảo muội muội chọn trước, sau đó đến lượt ta. Cuối cùng, ta chọn trúng bàn tay đang nắm viên đá của mẹ. Điều đó có nghĩa là ta sẽ bị bán đi để đổi lấy tiền. Muội muội lén cười vui vẻ, mẹ nhận năm lượng bạc trắng, còn ta trở thành nô tỳ trong phủ Bá tước Thanh Viễn. Sau năm thiên tai, tú tài Giang Vân ở quê theo ước định của tổ tiên, cưới muội muội về làm vợ. Còn ta trở thành thiếp của Nhị gia trong phủ Bá tước. Sau khi chính thất qua đời, Nhị gia không tái hôn mà lại nâng ta lên làm quý thiếp, còn giao cả việc quản gia cho ta. Muội muội vô cùng ghen tỵ. Nàng ghen tỵ vì Nhị gia phủ Bá tước coi trọng ta, ghen tỵ với hoa văn thêu tinh xảo trên áo của ta, ghen tỵ với những viên ngọc trai tuyệt đẹp đính trên giày của ta, ghen tỵ với việc ta đeo vàng mặc bạc, gọi nô bộc như ý. Nàng than thở về cuộc sống cơ cực với Giang Vân, than thở rằng Giang Vân không biết chăm sóc nàng. Nàng than thở vì Giang Vân bị sẹo trên mặt sau khi đi hái thuốc, không thể tiếp tục tham gia khoa cử, khiến nàng phải làm vợ một tú tài nghèo cả đời. Nàng còn nói, nếu năm đó người bị bán đi là nàng thì tốt biết bao. Nếu bị bán là nàng, nàng sẽ không phải chịu cảnh sống khổ sở như bây giờ. Nhưng mỗi người có nỗi khổ riêng của mình. Muội muội chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của ta, làm sao nhìn ra được dưới vẻ rực rỡ ấy là bao nhiêu bùn nhơ? Khi tỉnh dậy, chúng ta quay về ngày rút thăm hôm đó. Lần này, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, muội muội chọn bàn tay nắm viên đá… Nàng nhìn ta, cười nói: “Tỷ tỷ, vinh hoa phú quý này, cũng nên để muội hưởng một lần rồi.” Nhưng nàng đâu biết, lý do ta có thể vươn lên trong phủ Bá tước Thanh Viễn, chẳng qua chỉ vì gương mặt giống với Bạch Nguyệt Quang của Nhị gia. Làm kẻ thế thân cho người khác, nỗi khổ ấy thật không dễ nói với ai. Những đấu đá trong đại trạch khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng không hưởng cái phú quý này.