Cung Đấu

Khanh Hữu Nguyệt Quang

Khanh Hữu Nguyệt Quang Ta và tỷ tỷ là cặp song sinh, kiếp trước nàng và người nàng thương bị ép chia lìa, cả đời trầm luân nơi cung cấm. Còn ta, nhờ có sự hi sinh của tỷ tỷ, mà được sống cuộc đời như ý, kết duyên cùng người mình yêu thương, cùng nhau sống hạnh phúc. Nhưng rồi định mệnh lại đổi thay như một giấc mơ, khi ta mở mắt ra, mọi thứ đã quay về khoảnh khắc trước khi hoàng gia ban hôn. Ta đã nhân cơ hội này không chút do dự, quỳ xuống xin cha mẹ, cúi đầu thưa rằng: “Con gái nguyện ý gả cho Tam hoàng tử.” Tỷ tỷ sững sờ đứng yên, còn ta thì cúi đầu cắn răng, lòng nguyện dấn thân vào nơi sóng gió, chỉ mong tỷ tỷ kiếp này không phải trải qua khổ đau nào nữa.

Nguyệt Hoa

Nguyệt Hoa Năm thứ ba làm hoàng hậu, bạch nguyệt quang của hoàng đế tiến cung. “Nguyệt Hoa, nàng yên tâm, dù thế nào trẫm cũng không để nàng ấy vượt qua nàng.” Đúng vậy. Ta cô độc giữ lấy ngôi vị hoàng hậu, còn hắn thì đêm đêm ở lại cung của quý phi. Ngay cả nhi tử của ta cũng luôn quấn quýt bên nàng. Khi ta dự định giả chết bỏ trốn để tác thành cho bọn họ, nhi tử lại ôm một đống vàng bạc châu báu chui vào ổ chăn của ta: “Nương, muốn đi cũng đừng bỏ con lại nhé.” “Đây đều là những thứ con lừa được từ chỗ của quý phi, chắc đủ cho chúng ta tiêu xài cả đời rồi nhỉ.” “Không đủ thì để con đi kiếm thêm?” Mắt ta lấp lánh nhìn châu báu. “Đủ rồi, đủ rồi, đúng là con trai ngoan của nương.” “Nương sẽ tìm cho con một người cha mới.” Sau đó… Nhi tử: “Nương, nhiều người thế này, ai mới là cha mới của con đây?”

Người Giấy

Người Giấy Thiên kim giả tìm đến tận cửa, ta đang bận rộn làm người giấy. Nàng nhíu mày, châm chọc ta: “Tống gia là thế gia thư hương, ngươi lại cam tâm sa đọa, làm ra những chuyện như vậy?” Ta đưa ra một hình nhân giấy giống hệt nàng: “Phiền cô nương trả năm trăm lượng, không nhận thiếu nợ!” Thiên kim giả tức đến phát run: “Ngươi nguyền rủa ta?” Ta bĩu môi. Nếu không phải kiếp trước nàng đã vớt ta lên từ hố phân, ta cũng chẳng quan tâm nàng có bị gả đi minh hôn hay không.

Song Phượng Hoàng

Song Phượng Hoàng Vào ngày phu nhân tướng quân Dịch gia sinh con, bầu trời trên kinh thành đỏ rực, ánh vàng tràn ngập phòng. Một đạo sĩ đã nói to rằng đây là điềm rất tốt, như thể có sự báo hiệu của phượng hoàng. Tuy nhiên, đạo sĩ không ngờ rằng Dịch gia lại sinh ra hai cô con gái. Mọi người đều cười, làm sao một phượng hoàng có thể có hai con cùng lúc? Vì vậy, đạo sĩ bị đuổi khỏi kinh thành vì bị coi là lừa đảo. Chỉ có tôi biết, ông ấy nói đúng sự thật.

Thái Tử Phi Nghịch Tập

Thái Tử Phi Nghịch Tập Ta là thê tử kết tóc của hắn suốt mười năm, nhưng khi hắn đăng cơ, lại chỉ phong ta làm Quý phi. Ta đứng dậy tiếp nhận thánh chỉ, rồi hỏi tiểu thái giám đến truyền chỉ kia: “Vậy Hoàng hậu là ai?” Hắn run rẩy, không dám nhìn thẳng vào ta: “Là… là Chu nương nương…” Ta khẽ cười, phất tay bảo hắn lui ra. Trong điện, các cung nữ đều cẩn trọng quan sát sắc mặt ta, nhưng ta chỉ ôm thánh chỉ mà cười: “Thật đáng buồn cười, trên đời này lại có Hoàng hậu được phong vì tình yêu.”

Thâm Cung Toả Hồng Nhan

Thâm Cung Toả Hồng Nhan Năm vào cung, ta chỉ mới mười bốn tuổi. Cha hỏi ta muốn quà cập kê là gì. Ta nói muốn một ngự trù biết làm đủ loại bánh và món ăn. Thế là ta chưa kịp đến tuổi trưởng thành, một thánh chỉ ban xuống, ta trở thành trắc phi của Thái tử. Cha không lừa ta. Ngày đại hôn, Thái tử ban cho ta hai ngự trù. Một người nấu ăn cho ta, một người làm điểm tâm cho ta.

Hậu Cung Máu Lệ

Hậu Cung Máu Lệ Để khiến nàng ta hối hận, hắn vứt bỏ phủ Tướng quân to lớn cùng ta, tự mình xin đi trấn thủ biên cương. Ta viết 99 phong thư nhà, không nhận được một lời hồi âm. Năm thứ 3, ta không viết nữa. Đang lúc ta ngồi trên tháp quý phi, nhấm nháp tổ yến do trong cung ban tặng, thì Tướng quân lại bất ngờ quay về. Nhìn bụng ta đã mang thai 6 tháng, ánh mắt hắn nghiến răng nghiến lợi: “Thành thân 3 năm, ngươi chưa từng tới biên ải thăm ta lấy một lần, cái thai trong bụng ngươi là của ai?” Ta dửng dưng đáp: “Chàng không tốt với chính thê của mình, thì cũng phải có người khác tốt với ta chứ.” …

Phượng Hoàng Xứng Đôi

Phượng Hoàng Xứng Đôi Ta bỗng nhiên nghe được tiếng lòng của nha hoàn rửa chân. Tỷ tỷ của nàng ta thất bại khi cố bò lên long sàng, bị loạn côn đánh chết. Vì bên ngoài ta vốn mang tiếng ghen tuông, nàng ta liền tính hết nợ này lên đầu ta. Muốn giết ta để báo thù cho tỷ tỷ nàng ta. Hiện tại, nha hoàn rửa chân dâng lên một hộp thuốc mỡ. Nói rằng có thể khiến chân ta nhẵn mịn như ngọc, nhưng thực chất lại làm cho thối rữa. Ta lập tức đoạt lấy, bôi thẳng lên mặt nàng ta: “Nếu đã hiệu quả như vậy, sao ngươi không tự thử trước đi!”

Cuộc Chiến Hoàng Quyền

Cuộc Chiến Hoàng Quyền Tân khoa Trạng nguyên có dung mạo như Phan An. Chỉ vì giữa biển người nhìn hắn thêm một lần, hắn liền cho rằng ta đã động lòng. Không lâu sau, thê tử của Trạng nguyên bị người làm nhục, xác vứt nơi hoang vu. Mọi người đều đồn rằng, trưởng công chúa ta đây là kẻ điên rồ, giết thê đoạt phu, làm đủ chuyện xấu không kiêng nể ai. Trạng nguyên lang thâm tình như biển, thà chết chứ không khuất phục. Nào ai biết, vị Trạng nguyên lang mà người người tán dương, từng quỳ trước điện của ta suốt ba ngày ba đêm, chỉ để cầu ta thương xót. Sau khi ta giúp hắn từng bước thăng tiến, hắn lại đếm từng tội trạng của ta, tự tay đem ta lăng trì mà chết. Đến lúc chết ta mới biết, vị thê tử tầm thường kia, lại chính là muội muội lưu lạc nhân gian của ta, kẻ giết nàng cũng chính là hắn. Trùng hợp thay, ta trọng sinh rồi. Lần này, trưởng công chúa điên cuồng thật sự sẽ nổi điên.

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Xuyên Hồn

Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, từng thất bại trong cuộc chiến khốc liệt chốn thâm cung, thế rồi một sáng nọ, hồn ta xuyên vào thân xác của một cung nữ nhỏ bé. Kiếp trước, ta tinh thông âm luật, ca múa tuyệt vời, lại am hiểu điều hương, nhưng tất cả tài nghệ đó vẫn không giúp ta chiến thắng được cuộc chơi cay nghiệt ấy. Vốn tưởng kiếp này cũng sẽ phải đối mặt với những âm mưu và đố kị không dứt. Nào ngờ, ta phát hiện ra tất cả hoá ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng, ỷ quyền hống hách. Thục Phi làm ra vẻ thanh cao, đoan trang. Hoàng hậu thì si tình, tựa như đoá hoa cúc nhạt sắc, lãnh đạm đến đáng thương… Ngay cả Hoàng thượng cũng đôi lúc tỏ ra ngây ngô, khiến người khác không khỏi bật cười. Với tất cả bản lĩnh của mình, nếu không lên ngôi nữ đế thì thật là uổng phí!

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn   Trọng sinh quay lại thời điểm ta rơi xuống hồ băng, Tiêu Trí không còn như kiếp trước, nhảy xuống cứu ta nữa. Trong tiếng kêu cứu của ta, hắn chỉ để lại một ánh mắt lạnh lùng, rồi quay đầu rời đi. Khoảnh khắc chìm xuống nước, ta thấy hắn xuyên qua đám đông, ôm chầm lấy thứ muội. Bóng lưng hắn run rẩy, tràn ngập niềm vui khi tìm lại được điều đã mất. Ngay khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra—Tiêu Trí cũng đã trọng sinh.  

Con Đường Leo Lên Hậu Vị

Con Đường Leo Lên Hậu Vị Khi đang làm chuyện ấy với Vương gia, thì ái thiếp của hắn bị đau tim. Hắn không mặc quần áo liền cứ thế chạy đến. Ta cũng gấp gáp chạy tới. Còn nhanh hơn hắn một bước, ấn vào ngực ái thiếp, mặt đầy vẻ thương xót: “Ta xoa bóp cho nàng một chút, một chút nhé.”

Duyên Trời Định

Duyên Trời Định Phụ thân ta là một đại gian thần. Tỷ tỷ ta là một yêu phi. Vì vậy, các ngươi đã hiểu rồi đúng không, khắp chốn kinh thành Biện Lương này không có một nhà nào ưa thích gia đình nhà ta cả. Khi ta còn nhỏ, đi đến đâu cũng nghe thấy người ta m@ng nhiếc nhà ta trên đường. Nào là cả nhà ta chếc hết đi, cả nhà sẽ bị Diêm Vương dẫn đi, Tư Mệnh đại nhân trên trời sẽ đầu thai cả nhà ta thành lợn… đủ thứ lời độc ác. Mỗi lần nghe thấy, tỷ tỷ ta đều rất tức giận, luôn xuống tranh cãi với họ, cuối cùng vẫn bị tức đến phát khóc. Lúc này mẫu thân sẽ dịu dàng ôm tỷ tỷ vào lòng, nói: “Ngoan nào, đừng giận nữa nhé.” Còn ta, chỉ đứng một bên ăn táo đường, không nói gì. Tỷ tỷ ta không biết rút kinh nghiệm. Biết rõ mỗi lần đều bị mắng, nhưng vẫn cứ cãi nhau với đám người đó. Có lẽ cãi quá lớn, thậm chí còn bị Hoàng thượng nhìn thấy. Lúc đó, mặt tỷ tỷ đỏ bừng vì cãi nhau, mồ hôi chảy dọc theo thái dương, như con nghé con mới sinh, quanh mắt đỏ hoe một mảng. Không biết Hoàng thượng gu thẩm mỹ cái kiểu gì, lại thấy tỷ tỷ ta như vậy là đẹp, lập tức đưa tỷ tỷ vào cung, phong làm Lâm phi. Từ đó, tỷ tỷ ta trở thành yêu phi.

Hoàng Quyền Phú Quý

Hoàng Quyền Phú Quý Ngày thứ năm sau khi ta chet. Giang Dư Hoài dẫn theo ánh trăng sáng đi tới lãnh cung. Ánh trăng sáng: “Có phải tỷ tỷ vẫn còn tức giận không? Vậy mới không để ý tới ta.” Giang Dư Hoài: “Người đâu, ph//á cửa!” Cửa mở! Nghênh đón bọn họ chỉ có th//i th//ể lạnh lẽo.

Tương Tư

Tương Tư Ta bất ngờ nghe được tiếng lòng của Hoàng thượng. Khi người khác tâng bốc lẫn nhau, ngài ấy: [Ngu ngốc! Hắn cho ngươi đội nón xanh mà vẫn gọi hắn là huynh đệ!] Khi phê duyệt tấu chương, ngài ấy: [Thật không thể chịu nổi mà, tên đề đốc này có vấn đề gì không? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng xoài!] Trên long sàng, ngài ấy: [Hôm nay trẫm đặc biệt mặc áo lót có thêu rồng, lát nữa hoàng hậu chắc chắn sẽ thích! Hí hí~] Ta:… Ngài đúng là không biết xấu hổ!

Đào Yêu Giang Sơn

Đào Yêu Giang Sơn Vào ngày đại hôn của ta và Hoàng đế Tạ Thuần, cùng lúc có ba phi tử được đưa vào cung, trong số đó, Tiết Oản là con gái của Binh Bộ thị lang, có vẻ ngoài nổi bật nhất. Tối hôm đó, nàng ta ca một khúc “Cung Tường Liễu” trong Ngự hoa viên, kéo được Hoàng đế đến tẩm cung của nàng, ngày hôm sau lập tức được phong làm Oản Tiệp dư. Tạ Thuần đối với nàng ta vô cùng sủng ái, ban thưởng không dứt. Nàng ta dựa vào ân sủng của Tạ Thuần, vô cùng kiêu ngạo, còn bắt Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân gọi nàng ta một tiếng tỷ tỷ. Ta nhìn hai người chơi mạt chược đang tỏ ra tủi thân trước mặt, rồi nói với nữ quan chưởng sự A Ly: “Vậy thì thăng vị phận cho Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân đi.”

Minh Nguyệt Bất Quy

Minh Nguyệt Bất Quy “Bẩm, con nguyện ý gả đi ạ.” Ta đứng ở phía sau giơ tay lên. Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất là trưởng công chúa Trường Ninh, con gái đầu tiên của người. Còn ta là người vô giá trị nhất, phụ hoàng có lẽ đã quên rằng người còn có một đứa con gái là ta. Triều ta yếu kém bị nước Liêu lớn mạnh xâm chiếm, chúng yêu cầu trưởng công chúa phải hòa thân. Trưởng công chúa ôn nhu hiền thục, lại đoan trang, người đã thầm thương trộm nhớ thầy dạy cờ vây, Chu tiên sinh từ lâu. Hai người tình sâu nghĩa nặng, nhưng nay lại phải chia ly vĩnh viễn.

Vương Phi Mưu Lược

Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?