Cung Đấu
Tô Dung Nguyệt Ta bị gãy chân khi đi tìm thuốc cho Lý Cẩn, hắn mắng ta không biết lượng sức, liều mình để lấy lòng người khác. Hoàng đế phong ta làm Thái tử phi nhưng hắn kháng chỉ bất tuân, cưới tỷ tỷ của ta làm thê. Hắn nói tỷ tỷ ngây thơ, lương thiện, cần hắn bảo vệ, còn ta trong lòng toàn âm mưu thủ đoạn, hắn chỉ cảm thấy ghê tởm. Sau này ta vui vui vẻ vẻ gả cho người khác, hắn chặn kiệu hoa, đỏ hoe mắt hỏi: “Tiểu cô nương trên núi Đào Hoa năm đó là nàng phải không?”
Giấc Mộng Kinh Hoa Ta mù lòa suốt sáu năm, ngoài ý muốn rơi xuống nước, lại khôi phục thị lực. Nhưng ngay khi mở mắt, ta liền trông thấy nhi tử sáu tuổi của mình đứng bên hồ, trên gương mặt lộ vẻ chán ghét, dùng thủ ngữ hỏi: “Xấu mù lòa khi nào mới ch/et? Ta không muốn ngày ngày đến đây nhìn nàng khiến mẫu thân thương tâm.” Phu quân của ta, người đang lạnh lùng nhìn ta giãy giụa trong nước, cũng thản nhiên dùng thủ ngữ hồi đáp: “Ngu ngốc đến mức này, con còn sợ nàng không ch/ết hay sao?” “Thỉnh an không thể thiếu, suy cho cùng, độc xuyên ruột chỉ có thể do con từng chén, từng chén đút mới khiến nàng tâm cam tình nguyện mà uống.” “Thấy nàng còn khỏe như vậy, ngày mai dược thang, thêm một bát nữa đi.”
Ánh Sáng Đom Đóm Ta là thứ nữ tướng phủ, lãnh tâm lãnh phế, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày cập kê, ta trở thành đích nữ tướng gia, thay thế đích tỷ trở thành danh môn quý nữ nổi tiếng gần xa, tài hoa vô song ở kinh thành. Sau đó ta vào cung, trở thành phi tần của Hoàng đế, sủng quan lục cung, được mọi người chú ý. Hoàng đế băng hà, ta nâng đỡ tân quân thượng vị, lại trở thành Hoàng Thái Hậu tôn quý nhất của Đại Càn. Ta giúp tiểu hoàng đế củng cố giang sơn, thống trị thiên hạ, được vạn dân tôn sùng, nhưng tiểu tử kia lớn lên lại muốn giết ta. Không sao, giết hắn ta làm hoàng đế là được.
Mưu Kế Hậu Cung Tất cả mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng, bao gồm cả Hoàng thượng cũng nghĩ như thế, nhưng mà ta biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.
Đạo Quân Vương Thiên hạ đều nói ta là công chúa nhu nhược nhất. Để được sống, từ nhỏ ta đã ngày ngày hầu hạ bên giường thừa tướng, bị điều giáo còn không bằng kỹ nữ hèn mọn nhất. Tướng quân có thể nhân lúc hỗn loạn xông vào doanh trại của ta, thái giám có thể giẫm nát xương sống của ta. Mọi người đều cho rằng ta yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng không ai biết rằng, ba nam nhân khuấy động thiên hạ này, từ lâu đã phát điên vì ta. Sau đó, bọn họ tranh nhau quỳ trước mặt ta, chất vấn ta rốt cuộc có từng chân thành với họ hay không. Thật nực cười, lúc ta yếu đuối thì ức hiếp ta, lúc ta mạnh mẽ thì lại hỏi ta đòi chân thành. Ta giơ tay đâm thủng từng lồng ngực của bọn họ, nụ cười khinh miệt. “Chân thành ư? Chưa từng có.” “Nam nhân à.” “Chỉ là đồ tiện nhân thôi.”
Trường Dương Trước khi gả vào Đông Cung, ta đã biết bên cạnh Thái tử có một trì kỷ. Nàng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, binh thư chiến pháp cũng thuộc nằm lòng, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện làm một thị nữ thân cận bên cạnh Thái tử. Đêm tân hôn, vốn dĩ nên là đêm động phòng hoa chúc, vậy mà Thái tử lại nắm tay nàng ta, ngồi trên mái điện Đông Cung ngắm trăng suốt một đêm. Ta không khóc, không làm loạn, tận tụy giữ bổn phận của một Thái tử phi. Ta dốc lòng tác thành cho bọn họ, nhìn họ bỏ giang sơn mà cùng nhau du ngoạn bốn bể. Ta yêu quyền thế, yêu vinh hoa phú quý, có hay không có phu quân, ta không để tâm. Nhưng đến cuối cùng, Thái tử lại hối hận rồi.
Quả Phụ Tuyệt Tình Kế Sau khi phu quân tử trận, ta đồng ý để tiểu thúc kế tự theo lời cầu xin của nhi tử. Lúc ấy, Lâm Quế cam đoan với ta rằng hắn chỉ kế tự để tiện bề chăm sóc cho Chất nhi, tuyệt đối không ép buộc ta điều gì. Hắn nói được làm được, đêm đêm chưa từng bước vào chính phòng. Ta lấy ơn đáp nghĩa, đem toàn bộ của hồi môn ra, một lòng một dạ phò tá Lâm gia. Mười tám năm sau, Lâm Quế thăng chức Thượng thư bộ Lại, Lâm Khâm Chất đỗ Trạng nguyên. Ta những tưởng khổ tận cam lai. Nào ngờ bọn họ mắng ta độc ác, chửi ta ích kỷ, vạch trần ta giả nhân giả nghĩa. Rồi c /ắ.t lưỡi ta, ch.ặ/t đứt gân tay, đẩy ta vào quân doanh, trở thành tiện kỹ hèn hạ nơi doanh trại. Ta bị h/à/n.h hạ đến ch .t. Hồn phách ta lượn lờ trên không trung Lâm phủ suốt mười năm, mới hiểu ra chân tướng. Năm xưa kẻ tử trận, vốn chẳng phải phu quân ta Lâm Du, mà là tiểu thúc Lâm Quế. Lâm Du và nhị phòng Tào Uyển vốn là thanh mai trúc mã, lấy ta chẳng qua là vì tham của hồi môn phong hậu. Sau khi Lâm Quế ch .t, hắn mượn thân phận tiểu thúc để kế tự, vừa có thể danh chính ngôn thuận ở bên Tào Uyển, lại khiến ta cam tâm tình nguyện cống hiến cho Lâm gia. Ngay cả Lâm Khâm Chất, cũng là kết quả từ cuộc tư thông giữa hắn và Tào Uyển. Còn hài tử do ta sinh ra, mới lọt lòng chưa đầy một canh giờ, đã bị hắn tự tay dìm ch /t. Mang theo hận ý ngút trời, ta sống lại.
Tiểu Hoàng Đế Thiên hạ đều biết, người giúp ta lên ngôi – Cố hầu, ba năm sau lại trở thành nam sủng trên long sàng của ta.
Tái Ngộ Khi ta gả cho Thái tử, khi ấy hậu viện đã có một nữ xuyên không và một nữ trọng sinh. Nữ tử xuyên không là trắc phi, tinh thông thiên cổ tuyệt cú, biết phát minh, biết kiếm tiền. Nữ tử trọng sinh là lương đệ, giỏi tranh đấu trong nội viện, nắm rõ xu hướng phát triển của cốt truyện. Thái tử có hai tinh binh lương tướng này, đã đủ để tung hoành triều đình lẫn hậu cung. Còn ta, một Thái tử phi, chỉ là kẻ đến để trang trí, quản lý viện tử mà thôi.
Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?
Lưỡng Bất Khả Tâm Ta dùng một trăm lượng bạc, mua bạch nguyệt quang cao không với tới – Bạch Giản Hành – về làm nô lệ. Hắn ban ngày giặt giũ nấu cơm cho ta, ban đêm còn phải làm ấm giường. Tất cả đều nhẫn nhịn tiếp nhận, vậy mà đối với ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách. Mãi đến một ngày, tận mắt thấy huynh đệ tốt của hắn từ trong phòng ta bước ra, y phục xốc xếch. Bạch Giản Hành, người trước nay vẫn luôn trấn định, khi ấy lại lộ vẻ hoảng loạn. “Ngươi… sao lại từ trong phòng quận chúa bước ra?” Mộ Lan Già mặt đỏ bừng, y phục trên vai vô tình trượt xuống, để lộ những vết đỏ mập mờ bên trong: “Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà. Đoạt người yêu của người khác, chuyện như vậy ta không làm được. “Là quận chúa cưỡng ép ta.”
Phật Nữ Tỷ tỷ là một Phật nữ, phật châu chưa từng rời thân, nổi danh nhân từ khắp kinh thành. Nàng không đụng đến mảy may đồ mặn, trong phủ có nha hoàn lén ăn một miếng thịt, nàng liền nổi trận lôi đình. “Chúng sinh bình đẳng, xưa có Phật chủ xả thân nuôi chim ưng, hôm nay cũng nên cắt một miếng thịt của ngươi để chuộc tội.” Nha hoàn bị người ta mạnh bạo khoét đi một mảng thịt, m áu chảy không ngừng, cuối cùng thổ huyết mà ch .t. Tỷ tỷ chỉ nhạt nhẽo nói rằng, đó là báo ứng của nàng ta. Thái hậu bệnh nặng, tỷ tỷ với thân phận Phật nữ tiến cung cầu phúc, phải dùng m áu viết kinh phan cho người. Nàng lại tìm ta, cười nhẹ mà rằng: “Ta có Phật cốt, không thể chịu tổn thương. Vì Thái hậu cầu phúc là công đức vô lượng, ta đặc biệt nhường cơ hội này cho muội, muội nên cảm kích mới phải.” Về sau, phản quân vây thành, giữa đêm tỷ tỷ mở cửa thành, dẫn quân địch tiến vào, đồ sát toàn tộc chúng ta. Trước lúc ch .t, ta nhìn thấy tỷ tỷ bộ dáng bi ai dựa vào lòng phản quân, đôi mắt tràn đầy thương xót. “Vì cứu lấy tính mạng bách tính trong thành, ta chỉ có thể hy sinh các ngươi…” Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày tỷ tỷ bắt gặp nha hoàn ăn vụng thịt. Ta cầm lên con dao bên cạnh, cắt xuống một mảnh thịt trên người đích tỷ.
Độc Phi Hoàng đế đương triều là một gã điên loạn. Hắn từng cuồng ngôn rằng sẽ nếm hết toàn bộ nữ nhân trên thiên hạ. Sau khi bị hạ thuốc mê, ta cùng tỷ tỷ tỉnh dậy trong thâm cung. Lúc bàn tay hắn ta vươn tới, tỷ tỷ dịu dàng che chở ta sau lưng: “Muội muội hẳn còn non nớt, chẳng hiểu gì cả, xin để dân nữ hầu hạ bệ hạ.” Vì sợ hãi, tỷ tỷ vô tình rơi một giọt nước mắt, lập tức bị hoàng đế lăng trì. Nhìn tỷ tỷ máu thịt be bét, ta rút trâm vàng, quyết liều mạng với hoàng đế. Nhưng ngay sau đó, ta bị hắn đâm một nhát vào tim. Khi mở mắt lần nữa, ta nhìn thấy hắn đang cầm một con dao găm sắc nhọn, từng nhát từng nhát lăng trì tỷ tỷ. Nhưngtên hoàng đế chó má đó không biết rằng, hắn là kẻ điên, nhưng ta còn điên hơn hắn!
Vãn Canh “Lần này đi Bồng Sơn, Vãn Xuyên chờ đợi.” Từ nhỏ, ta đã có khả năng trò chuyện với động vật. Năm mười bốn tuổi, ta cứu một con mèo sắp chết đói. Nó dẫn ta đến trước cổng phủ Tương vương và nói: “Người, đi theo bọn họ, sẽ được ăn ngon.” Thế là ta trở thành người thuần thú trong phủ Tương vương. Giúp hắn triệu hồi bách thú đến triều bái, ngụy tạo điềm lành. Sau này, hắn nhập chủ Đông cung, hứa sẽ phong ta làm trắc phi. Ngay lúc vinh hoa phú quý trải đầy trước mắt, con họA Mi dưới hành lang đột nhiên nói với ta: “Ngươi mau chạy đi, ta nghe thấy hắn nói xấu ngươi á.”
Nữ Nhi Thế Gia Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Ngự thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng không muốn cùng người khác hầu chung một chồng, nhất định phải một đời một thế một đôi người. Thấy Hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào phủ Tấn quốc công tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đúng là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi lại giữ chặt không buông, hà tất phải vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ của phủ Tấn quốc công, lưng tựa vào hai mươi vạn đại quân của phủ quốc công. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem rốt cuộc là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.
Cai Trị Thiên Hạ Ánh trăng sáng giả chết đã ba năm của Thái tử trở về. Nàng ngang ngược chặn xe ngựa của ta lại giữa đường, ra lệnh cho ta đón nàng vào cung: “Ngươi chỉ là con gái của một tiểu quan lục phẩm hèn mọn, sao xứng đáng chiếm vị trí của ta?” Nàng tưởng Thái tử vẫn như trước kia, vì nàng mà không màng sống chết. Nhưng nàng không biết rằng trong ba năm nàng rời đi, ta đã tìm cho Thái tử hai mươi tiểu thiếp, mỗi người đều giống hệt nàng. Tất nhiên nàng có thể trở về. Nhưng vị trí Hoàng hậu này, đã thuộc về ta rồi.
Đế Vị Vân Phong Khi miếng ngọc bội của ta khiến vô số nữ tử trong kinh thành tranh nhau cướp đoạt. Tể tướng đối đầu với ta đi ngang qua, khinh thường cười lạnh một tiếng. “Hừ, một cái móc câu, trăm con cá há miệng.” Thế nhưng sau khi biết được ta thật sự muốn cưới vợ. Vị tể tướng thanh liêm ấy lại tự mình bò lên giường ta: “Ca ca, đừng câu bọn họ nữa, câu ta đi.”
Giả Giả Thật Thật Ta là một thiếu nữ xuất thân từ khu ổ chuột. Vậy mà lại mang dung mạo giống hệt công chúa đương triều. Trước ngày đại hôn, công chúa đào hôn. Không rõ từ đâu mà Thái tử lại biết đến ta mà tìm đến tận nơi. Hắn cao cao tại thượng, không cho phép cự tuyệt: “Ta muốn ngươi giả làm công chúa, thay nàng hoàn thành hôn lễ, cho đến khi tìm lại được nàng.” Ta phủ phục quỳ dưới đất đồng ý. Hắn không hề biết, trong căn phòng sau lưng ta, chỉ cách vài bước chân, là nơi giam giữ “muội muội đào hôn” của hắn.
Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.
Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về Thành hôn năm năm, ta thu liễm phong mang, đoan trang hiền thục. Thế nhưng phu quân, kẻ luôn miệng nói cùng ta cầm sắt hài hòa, lại sớm đã ở bên ngoài nuôi dưỡng một ngoại thất xinh đẹp kiều diễm. Nàng rưng rưng lệ, quỳ gối trước mặt ta, cầu xin một danh phận: “Phu nhân, đại nhân thương xót người, nhưng năm năm qua người chưa từng hoài thai. Đại phu từng nói mệnh người bạc phúc con cái, mà nay trong bụng ta đã có huyết mạch của Tạ gia, mong phu nhân thành toàn, để chúng ta một nhà đoàn viên.” Ta khẽ nghiêng người, ghé vào tai nàng, nhẹ giọng cười: “Hà cô nương, ngươi sao dám chắc kẻ không thể sinh là ta, chứ không phải vị Tạ đại nhân mà ngươi tâm tâm niệm niệm?”