Hiện đại
Thiên Kim Huyền Môn Biết Bắt Ma Tôi lớn lên trong một đạo quán đổ nát đến năm 18 tuổi, cuối cùng thì cũng được người cha giàu có tìm thấy. Vào ngày tôi trở về nhà, cô em kế làm ra vẻ bí ẩn thì thầm vào tai tôi: “Chị à, chị có tin là trên đời này có ma không?” Tôi khẽ mỉm cười rồi vẫy tay về phía ba con quỷ nhỏ đang đứng sau lưng mình, nói: “Mấy đứa, theo chị về nhà ăn ngon mặc đẹp nào!” Muốn cướp đi tài sản kếch xù mà mẹ tôi để lại cho tôi à? Nằm mơ đi!
Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.
Giày Lọ Lem Năm thứ tư thầm thương trộm nhớ Bùi Sâm, anh ta lại cãi nhau với hoa khôi trường. Hoa khôi trường tức giận đồng ý lời tỏ tình của tên côn đồ bên ngoài trường. Ai ngờ tên côn đồ đó lại nghiêm túc, bám riết không tha. Hoa khôi trường cuối cùng cũng sợ, khóc như mưa trước bàn của Bùi Sâm. Bùi Sâm cười đùa cợt nhả: “Liên quan gì đến tôi hửm? Bạn gái cũ.” Tôi tưởng lần này bọn họ sẽ chấm dứt hẳn. Nhưng sau khi hoa khôi trường rời đi, Bùi Sâm đột nhiên nhìn về phía tôi: “Cậu đi quyến rũ tên côn đồ đó, thay Miểu Miểu chặn đào hoa.” Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, giọng run rẩy: “Dựa vào đâu?” “Bạn cùng bàn nhỏ, không phải chính cậu đã nói sao? Sẽ nguyện ý làm mọi thứ vì tôi.” Tôi ngây người tại chỗ, xấu hổ đến nỗi không nói nên lời. “Bùi Sâm, cậu lén đọc nhật ký của tôi?” Bùi Sâm cười hờ hững: “Có gì quan trọng, dù sao chẳng phải cũng viết về tôi sao.”
Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.
Tôi là con gái ruột của nhà giàu bị bảo mẫu cố tình tráo đổi. Từ nhỏ, tôi lớn lên trong một nơi đầy ác nhân, nơi mà tôi đã quen với mặt tối trên thế gian này. Sau khi trở về với cha mẹ ruột, mọi người luôn yêu cầu tôi nhường cho cô con gái giả kia, bảo tôi đừng tranh giành sự yêu thương với cô ta. Nhưng họ không biết rằng, sự cưng chiều hời hợt ấy chẳng bao giờ thỏa mãn được tham vọng của tôi.
Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.
Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ Khai giảng đại học, trong mục “Nghề nghiệp của phụ huynh” ở phiếu giới thiệu bản thân, tôi điền: “Nhặt ve chai”. Cả lớp ồ lên cười, bảo tôi là đứa lớn lên trong bãi rác. Chỉ có một người bạn gia cảnh giống tôi, cậu ấy nói: “Ba tớ làm nghề đà/o mỏ.” Thế là chúng tôi như tìm được tri kỷ, cùng khổ mà đồng cảm, nhanh chóng trở thành bạn thân, chuyện gì cũng kể nhau nghe. Chúng tôi học cùng nhau, làm thêm cùng nhau. Cùng đứng trước cổng trường gọi set tiết kiệm ở McDonald’s hay kem giá rẻ ở Mixue. Có lần cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Diểu Diểu, yên tâm, tớ sẽ cho cậu một cuộc sống tốt.” Tôi cũng thành thật đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu cũng yên tâm, tớ sẽ nỗ lực hết mình.” Cho đến lễ tốt nghiệp, tôi lái chiếc Porsche Panamera đến trường, nhìn thấy tên bạn trai rẻ tiền của mình bước xuống từ một chiếc Ferrari. Tay tôi đang cầm ba quyển sổ đỏ định cầu hôn, mà mặt thì méo xệch: “Cái tên trai nhà nghèo, hiền lành, đẹp trai, chăm chỉ năm xưa của tôi đâu rồi?” Còn cậu ấy, người đang cầm nhẫn kim cương to đùng và một bản giấy tặng tài sản, cũng sững sờ: “Còn cô gái mạnh mẽ, độc lập, sống bằng nghề nhặt ve chai năm đó của tôi đâu rồi?”
Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.
Sơ Thanh Tôi và Ngạch Tri Dã có thân phận khó xử. Anh ta là con riêng nhà họ Cố, tôi là con riêng nhà họ Lâm. Chúng tôi nương tựa vào nhau, cũng thật lòng yêu nhau. Tôi vì anh ta mà nhảy qua rãnh nước bẩn, toàn thân hôi hám, anh ta cũng từng thề trước mộ mẹ tôi, cả đời này tuyệt đối không phản bội. Nhưng mà, người thừa kế nhà họ Cố đột ngột qua đời. Ngạch Tri Dã được đón về nhà họ Cố, những kẻ trước kia chế giễu anh ta, giờ lại nịnh nọt đủ kiểu. Anh ta hả hê ra mặt, nói không còn ai dám bắt nạt chúng tôi nữa. Nhưng sau đó, anh ta lại cười nói vui vẻ với đám người kia, như thể là anh em ruột thịt. Có người nhắc đến tôi, lại nhắc đến tiểu thư nhà họ Tống vừa mới được tìm thấy. Anh ta đáp lại giữa đám đông: “A Sơ là người tôi yêu nhất nhưng cô ấy là con riêng, thân phận thấp hèn, không thể so với tiểu thư nhà họ Tống.” “Bùn đất dưới chân, trăng trên trời, khác nhau một trời một vực.” “Tôi nhất định phải kết hôn với tiểu thư nhà họ Tống, còn A Sơ, tôi sẽ nuôi cô ấy cả đời.” Nhưng anh ta không biết rằng, Ba tháng trước, cha mẹ ruột của tôi đã tìm đến, tôi không phải là con riêng. Mà là người thừa kế duy nhất của gia tộc hào môn hàng đầu – Tống gia.
A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.
Cái Kết Cho Sự Phản Bội Em họ nghiện làm người thứ ba, nhắm mắt làm ngơ lời khuyên của tôi. Vì tương lai của nó, tôi nói chuyện này với người lớn, nó bị ép chia tay với tên đàn ông đã có gia đình kia. Một tháng sau, cuối cùng em họ cũng thông suốt rồi. Để bày tỏ lòng biết ơn, em họ mời tôi đến nhà làm khách, còn giúp tôi đặt sẵn khách sạn. Đợi tôi tắm rửa xong, lại phát hiện trên giường có một người đàn ông xa lạ. Một người phụ nữ dẫn theo một đám người xông tới điên cuồng đánh tôi, còn lột sạch quần áo của tôi quay video lại. Hóa ra vì để trả thù tôi, em họ dùng ảnh của tôi lên mạng hẹn một người đàn ông đã có gia đình. Tôi mất đi công việc, bị bạo lực mạng, không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng tôi tự sát. Mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày phát hiện em họ quyến rũ đàn ông đã có gia đình.
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan Bạn cùng phòng ỷ vào việc mình nghèo mà tự mang bạn trai ngoài trường về phòng ngủ. Vì ở khách sạn năm sao mà còn lấy trộm tiền tôi để dưới gối. Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta không chỉ không chịu trả lại mà còn hùng hồn nói với tôi: “Tôi bị trầm cảm, hai chúng ta mỗi người một nửa.”
Thỏa Hiệp Vì Yêu Ngày tôi đính hôn với ông trùm trong giới Kinh Châu, một người tự xưng là nữ chính trời định đã xuất hiện. Kéo tay anh ấy gọi chồng ơi ngay trước mặt mọi người. Còn nói tôi chỉ là nữ phụ, sớm muộn sẽ trở thành con tốt thí cho tình cảm của bọn họ. Ngay sau đó, họng súng lục đen nhánh đặt trên trán cô ta. Chồng chưa cưới của tôi cười lạnh: “Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi được, dám quấy rối, có tin ông đây bắn cô không?”
Khi dọn dẹp phòng, tôi tìm thấy chiếc điện thoại mà Thẩm Vọng Tân đã khóa suốt mười năm.Sau khi mở khóa, hình nền hiện ra là ảnh của chị tôi.Trong phần ghi chú, dòng tỏ tình cảm động đến mức khiến tôi rơi nước mắt, tên nữ chính cũng là chị tôi.Bỗng nhiên tôi hiểu ra vì sao bó hoa hôm đó lại héo.Vì đó là hoa đã qua tay người khác.Khi kéo đến dòng cuối cùng của ghi chú, mắt tôi tối sầm lại, ký ức quay về năm tôi mười tám tuổi.Thẩm Vọng Tân, mặc đồng phục xanh trắng, cùng đám bạn lên kế hoạch tỏ tình. Cậu ta cười cợt nói:“Thất bại cũng chẳng sao, vẫn còn Bạch Sơ Nguyệt làm phương án dự phòng mà.”Sau đó, cậu ta cầm bó hoa héo đến gặp tôi.Khi cậu ta đọc xong lời tỏ tình, tôi lùi lại một bước, và nhục mạ trước mặt mọi người:“Cậu? Ngay cả chó cũng không thèm yêu.”
Yêu Thầm Thầy Châu Tôi kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học. Nửa tháng sau khi kết hôn, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi hối hận rồi. Cắn răng đề nghị ly hôn: “Tôi cảm thấy… chúng ta không hợp…” Anh ta lại lạnh mặt, ép tôi xuống dưới thân, giọng khàn khàn: “Chưa thử mà đã biết không hợp sao?”
Cháu gái nhỏ của tôi trốn hôn, gia tộc tôi bắt tôi phải thay nó kết hôn.Trước đêm kết hôn, tôi lại nghe thấy chú rể phàn nàn:“Ai lại muốn cưới một người lớn hơn mình tám tuổi chứ?”Thế là tôi và anh đã ký một bản thỏa thuận rằng, đợi đến khi cháu gái tôi trở về, chúng tôi sẽ ly hôn.Hai năm sau, cháu gái tôi thật sự đã quay lại.Tôi ký vào bản thỏa thuận, tháo nhẫn cưới, thu dọn hành lý rồi rời đi không một lời từ biệt.Anh ấy lại phát điên lên mà đi tìm tôi khắp nơi.
Bạn Thân Ở Âm Phủ Thu Tiền Cưới Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đi viếng bạn thân, nói với cô ấy rằng tôi sắp kết hôn. Đêm đó, bạn thân gửi mộng cho tôi: “Cưới! Cưới chết đi! Chờ cậu bị hại chết, chôn cạnh tôi, lúc đó không ai đốt đồ cúng, cậu còn ké được của tôi, khỏi làm quỷ đói!” Tôi sững sờ: “Cậu nói chuyện quỷ quái gì vậy?” Cô ấy chỉ tay suýt đâm thủng đầu tôi: “Đồ ngốc! Nhà vị hôn phu cậu chờ ăn hết gia sản nhà cậu, cậu không nhận ra sao?”
Trọng Sinh Sau Thập Niên 70: Những Đứa Con Lang Sói Chưa đầy nửa năm sau khi chồng mất, các con khuyên tôi bán nhà. Chúng nó nói sẽ thay phiên nhau nuôi tôi, mỗi nhà hai tháng. Tôi mềm lòng, đồng ý, bán căn nhà duy nhất trong tay và chia mấy trăm vạn cho cả bốn đứa con. Nào ngờ, đến lượt con út thì con dâu nhất quyết không cho tôi vào cửa. Nó bảo: “Lúc trước con sinh con, mẹ chẳng hề chăm sóc. Đã để con về nhà mẹ đẻ ở cữ thì giờ cũng đừng mong con lo dưỡng già cho mẹ.” Một đứa không cho vào, mấy đứa kia cũng bắt chước theo. Tôi đành dùng chút tiền còn lại thuê một căn phòng nhỏ. Mỗi tuần một nhà thay phiên nhau mang cơm tới. Đến tuần của con út, cả nhà nó dắt nhau đi du lịch. Tôi bị bỏ đói đến ch .t trong căn nhà trọ.
Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”
Trước ngày đính hôn với Hứa Nghiễn, anh ta và “chim hoàng yến” của mình đã công khai mối quan hệ trên mạng xã hội.Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ tiếp tục chịu đựng.Nhưng tôi đã nhanh chóng quay đầu tìm đến Hứa Chu Dã, người từng bị đuổi khỏi gia tộc.“Tôi và Hứa gia phải liên hôn. Nếu không gả cho Hứa Nghiễn, thì chỉ có thể gả cho anh.”Người đàn ông nhướng mày, ánh mắt mang chút lạnh lùng:“Em chắc chắn chứ?”“Không tin à? Vậy muốn hôn thử một cái xem thử thành ý của tôi không?”Tối hôm đó, ảnh đế, thiên tài trong giới kinh doanh, và cả thái tử Giang Thành đồng loạt đăng bài trên mạng, nhắc đến tôi:“@Lâm Tinh Hiểu, chị dâu.”Cuối cùng, Hứa Nghiễn không ngồi yên được nữa, gọi điện cho tôi:“Chị dâu? Cái tên khốn đó là ai?”Tên “khốn” bên cạnh tôi vẫn không dừng động tác, giọng nói bình thản vang lên:“Đừng gọi loạn vai vế.”“Hãy gọi cô ấy là thím.”