Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Rất Thích Em

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Rất Thích Em Trong đám cưới của bạn thân, tôi không cẩn thận uống say rồi ngã vào lòng anh trai cô ấy. Lúc tỉnh rượu tôi không khỏi run rẩy vì anh trai cô ấy rất ghét tôi. Sau một lúc đấu tranh tư tưởng, tôi đứng trước mặt anh xin lỗi và biện hộ: “Thật xin lỗi, em nghĩ mình đụng vào tường nên mới vậy.” Anh cười lạnh một tiếng, cởi cúc áo sơmi, để lộ dấu hôn lộn xộn trên ngực. “Vậy anh thấy em đói lắm rồi mới có thể vừa gặm vừa cắn tường như vậy.”

Kẹo Sữa Bạch Thố

Kẹo Sữa Bạch Thố Tôi nằm trên bàn mổ, bác sĩ chính lại là bạn trai cũ của tôi. Anh nhìn xuống chỗ đó của tôi, rồi tức quá mà bật cười: “Em xăm cái quỷ gì ở đây vậy?”

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”

YÊU EM ANH CHẤP NHẬN LÀM CÚN

Nhà họ Kỷ đã tài trợ cho tôi nhiều năm.Vì thế, tôi trở thành người thu dọn hậu quả cho  Kỷ tiểu thiếu gia ở khắp mọi nơi.Nhưng Kỷ Yến Ngô lại không thích tôi.Cậu ấy cảnh cáo tôi không được có tình cảm với cậu, còn hùng hồn tuyên bố trước mặt bạn bè: “Dù có biến thành chó, tôi cũng không bao giờ thích cô ấy!”Thế là tôi nghe lời, kìm nén suy nghĩ của mình, chỉ chờ ngày vị tiểu thiếu gia này nắm quyền quản lí rồi sẽ từ chức và rời đi.Nhưng sau này, trong một lần say rượu, Kỷ Yến Ngô chặn trước cửa phòng tôi, nghiến răng nói: “Thẩm Thính, nếu chị dám để gã đàn ông kia chạm vào chị, tôi sẽ nhảy xuống đây!”Chưa kịp để tôi mở miệng, cậu ấy lại vô lý nắm lấy tay tôi, áp lên mặt mình, thì thầm “Gâu” một tiếng.Rồi nhỏ giọng đầy tủi thân: “Chó què chân sẽ không có ai cần…”

Tái Sinh Trong Hận Thù

Tái Sinh Trong Hận Thù Thời điểm nhà giàu nhất đến cô nhi viện tìm tôi, vị thiên kim giả đang đứng trên sân thượng nói muốn tự tử. Tôi ra sức cứu cô ta, bản thân lại vô ý ngã xuống, liệt nửa người vĩnh viễn. Trước khi chết, tôi nghe được tiếng cô cười nói bên tai mình: “Vốn chỉ là màn kịch nhỏ, còn may mà chị lại tin.” Lần nữa mở mắt, tôi quay trở lại thời điểm mà cô ta muốn nhảy lầu. “Chị à, chị đã tìm được ba mẹ, mà em cái gì cũng không có, không bằng chết đi cho xong.” Tôi nhếch miệng cười, buông cánh tay đang giữ lấy cô ta ra. Tặng em gái món quà bị liệt suốt đời nhé. Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn đâu!

Tạm Biệt Người Xưa

Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên Hoắc Tầm là bạn trai mà tôi lừa được. Anh không nghe được người khác nói gì. Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của anh xuống, nói những lời lẳng lơ bên tai anh. Cho đến khi tôi phát hiện anh là thái tử gia Hoắc gia. Cho nên đêm chia tay, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Hoắc Tầm đỏ mắt bảo tôi cút đi. Tôi thực sự rời đi. Cho đến ba năm sau, truyền đến tin tức anh đính hôn, tôi mới dám mò về thành phố. Hoắc Tầm trong trẻo nhưng lạnh lùng, quay đầu dùng dây lưng trói tôi lại: “Lần này còn muốn trốn đi đâu?” “Vị hôn thê của anh.”

THUẦN PHỤC THÁI TỬ GIA NỔI LOẠN

Ai cũng biết thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, Lục Diêu Hành, là một người kiêu ngạo, lạnh lùng và tàn nhẫn, đặc biệt ghét vị hôn thê này của mình.Vậy mà khi tôi bị người ta nói lời khiếm nhã ở quán bar, Lục Diêu Hành nhấc cái gạt tàn thuốc đập thẳng vào đầu kẻ đó.“Không phải câu nào cũng nói được đâu.”Xoay người lại, anh ta lười biếng quay sang tôi làm nũng: “Anh đau tay, em thổi đi~”Tên này đúng là hai mặt nhỉ?

Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt

Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt Năm thứ mười sau khi kết hôn, chồng tôi dắt tiểu tam về nhà, còn đứng ngay trước mặt tôi, xin mẹ chồng tác thành. Mẹ chồng gật đầu đồng ý cho tôi và chồng ly hôn. Bà nhận tôi làm con gái nuôi, rồi nắm chặt tay tiểu tam, thành khẩn nói: “Sau này chuyện trong nhà giao hết cho con.” Tiểu tam: “Con sẽ cố hết sức ạ.” Mẹ chồng: “Yên tâm, cũng không khó lắm đâu, mẹ sẽ dạy con.” Tiểu tam: “Con cần làm gì ạ?” Mẹ chồng: “ 5 giờ sáng dậy nấu bữa sáng, 7 giờ đưa hai đứa nhỏ đi học, 8 giờ dọn dẹp, 10 giờ đi chợ lo cơm trưa, buổi trưa tranh thủ giặt đồ, 2 giờ chiều chuẩn bị bữa xế…” Tiểu tam: “…”

CÙNG CHỒNG QUAY NGƯỢC THỜI GIAN

Ngày ly hôn, tôi bỗng nhiên thức tỉnh khả năng đọc suy nghĩ.Tôi nghe thấy trong lòng người chồng lạnh lùng với tôi bấy lâu nay đang khóc thầm:“Phải làm sao đây! Vợ không cần mình nữa! Nhưng mình không muốn ly hôn, hu hu hu!”Tôi vô cùng hoang mang, nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm thứ hai đại học.Vẫn là anh ấy – chàng trai nổi bật nhất trường, người đã lạnh lùng từ chối lời tỏ tình của tôi. Nhưng trong lòng lại reo mừng:“Thích quá! Nhìn bảo bối muốn khóc thật đáng yêu, dễ thương chết đi được!”Trong cơn tức giận, tôi xé nát bức thư tình dành cho anh, rồi ném vào thùng rác.Lần này, đến lượt Cố Dư Bạch hoảng hốt.

Cô Dâu Chạy Trốn

Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”

Cưới Trước Yêu Sau

Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?

Mười Năm Tỉnh Mộng

Mười Năm Tỉnh Mộng Sau khi bỏ ra 9 triệu 99 vạn để cầu hôn tôi, Hứa Dã Hàn bỗng cắt đứt liên lạc suốt một tháng trời, dắt theo bạch nguyệt quang mắc bệ//nh na/n y đi du ngoạn khắp thế giới. Ngày bọn họ trở về nước, tôi đích thân tới đón, rồi chủ động đề nghị chia tay. Trong chiếc xe limousine kéo dài, bạch nguyệt quang khóc đến nỗi không thở nổi: “Chị à, đều tại em quá bướng bỉnh, chị đừng giận nữa, bây giờ em trả anh ấy lại cho chị.” Người đàn ông kia ôm chặt lấy cô ta, ánh mắt lạnh băng nhìn tôi chằm chằm: “Nếu An An vì bị cô chọc tức mà xảy ra chuyện gì, thì cô hãy xuống m//ồ ch//ôn cùng đi.” Nghe thế, tôi bật cười: “Người ta vẫn nói, tiện nhân đi với ch//ó mới có thể bên nhau trọn đời. Hứa Dĩ Hàn, yên tâm đi, có con ch//ó trung thành như anh bên cạnh, cô ta chắc chắn sống dai lắm.”

Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá

Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá Ba tôi là tổng giám đốc một công ty dược phẩm. Mỗi tháng ông ấy cho tôi 10 vạn tiền sinh hoạt, đến khi tôi vào đại học, con số ấy tăng thành 30 vạn. Yêu cầu duy nhất của ông là, đừng để em gái tôi biết đến sự tồn tại của tôi.

Đối Tượng Công Lược Đuổi Theo Tôi 2000 Năm!

Đối Tượng Công Lược Đuổi Theo Tôi 2000 Năm!  Nhiệm vụ chinh phục Thái tử điên cuồng đã kết thúc, tôi chết trong vòng tay hắn. Đến thế giới tiếp theo, tôi vào vai nữ chính bị bắt cóc trong tiểu thuyết ngược tâm truy thê tá lả. Ai ngờ tên bắt cóc bịt mắt tôi lại, ôm chặt tôi khẽ nói: “Đã lâu không gặp, Ương Ương của tôi.” “Giờ tôi nên gọi em là gì nhỉ? Chị dâu sao?” Đến khi đôi mắt có thể nhìn, trước mắt tôi xuất hiện một gương mặt giống hệt Thái tử điên cuồng thế giới trước. Còn chưa kịp đổ mồ hôi hột. Thì cửa kho đã bị nam chính đến muộn đá văng ra.

Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết

Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”

Tham Hống

Tham Hống Vô tình xuyên không đến bảy năm sau. Tôi phát hiện nam thần trường học, người luôn ghét bỏ tôi, đã trở thành chồng tôi, lại còn mỗi ngày quấn lấy tôi không rời. Vậy nên, sau khi trở về hiện tại, tôi lập tức chạy đến tỏ tình với anh. Tuy nhiên, nam thần khi còn là thiếu niên lại nhìn vết hôn rõ ràng trên cổ tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Đã có bạn trai rồi thì đừng đến quấy rầy tôi.” Tôi không thể giải thích nổi, đành quay người định rời đi. Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi, ánh mắt đau đớn: “Không phải em muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối của em sao?” “Em dỗ dành tôi thêm vài câu, có khi tôi sẽ đồng ý.”

Những Năm Tháng Còn Lại

Những Năm Tháng Còn Lại Năm 30 tuổi, tôi quyết định nghỉ việc. Cũng là lúc kết thúc mối tình đơn phương chẳng ai hay biết này. Tôi đã mất năm năm để đi từ vị trí trợ lý lên làm thư ký trưởng của Lục Tư Niên. Thêm ba năm nữa để khiến anh ta không thể rời xa tôi. Và cuối cùng, chỉ mất năm phút để viết đơn từ chức, một giây để gửi đi.

NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA GIÁO SƯ CAO LÃNH

Hẹn hò với một giáo sư lạnh lùng ba tháng, chúng tôi thậm chí rất hiếm khi nắm tay, chứ đừng nói đến việc hôn hay ôm.Người khác đều nói chúng tôi là một cặp đôi “khúc gỗ”, cho đến một ngày…Tôi uống say, vô tình hôn nhẹ lên môi Thẩm Tân Nam, và bất ngờ nghe được tiếng lòng của anh ấy.[Hu hu, bảo bối chủ động hôn tôi rồi!][Bảo bối sao mà cả người đều mềm mại, thơm ngát thế này?][Hôm nay bảo bối còn không nắm tay tôi, hức hức, chẳng lẽ cô ấy không yêu tôi nữa sao?]Hóa ra, bạn trai của tôi không chỉ rất bám người, mà còn là một bao dấm chính hiệu.