Trọng Sinh
Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân Kiếp trước ta chết một cách tủi nhục, sau khi sống lại ta quyết định buông thả bản thân, cái gì phu quân hài tử, đều đi gặp quỷ hết đi! Đời trước ta sống trong uất ức, chết cũng thật uất ức. Phu quân mà ta một lòng ái mộ ghét bỏ ta, ném ta vào Phật đường, không cho cơm nước, cũng không cho phép ta ngủ, muốn ta sống sờ sờ chịu chết. Hài tử mà ta vất vả nuôi lớn trở mặt không nhận ta, chỉ đợi ta chết để mẹ ruột của hắn thay ta làm chính thất. Trước khi ta chết, thân thể gầy gò như que củi, thậm chí ta phải cắn đầu ngón tay uống máu để giải cơn khát. Ta cứ ngỡ cái chết là sự giải thoát. Nhưng nào ngờ thứ nữ mà ta thật lòng thương yêu, sau khi ta chết còn đứng trước quan tài mà mắng ta chết thật tốt. Đời này ta sống lại, quyết định buông bỏ tất cả. Cái gì phu quân, hài tử, phụ đạo; Cái gì lấy phu làm trời, lấy tử làm trục. Đi chết đi! Ai yêu ai thì cứ mặc!
Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai Một cái tát vang dội giáng xuống, gương mặt của chồng tôi Cố Mặc Đình sưng đỏ thấy rõ bằng mắt thường. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt u ám. “Khương Hoan, em dám đánh tôi? Em điên rồi à?” Mọi người trong phòng họp cũng đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Dù sao trước giờ tôi luôn nhẫn nhịn, cho dù Cố Mặc Đình quá quắt cỡ nào, tôi cũng vì yêu mà lựa chọn chịu đựng, nhún nhường. Kiếp trước, Cố Mặc Đình cướp đi phương thuốc tôi dày công nghiên cứu suốt ba năm, đưa cho cô đàn em Tiểu Lâm của anh ta là Lâm Loan Loan để cô ta lấy danh tiếng. Ngay cả chức phó viện trưởng từng hứa với tôi, anh ta cũng tặng luôn cho cô ta. Tôi đã nhịn, không làm ầm lên.
Kiếp Trước Chẳng Mong, Kiếp Sau Chẳng Chờ Bạch Chỉ yêu Mộ Đồ Tô, yêu đến mức hèn mọn, cam lòng làm tiểu thiếp của hắn, nhưng vẫn không đổi lại được dù chỉ một tia quyến luyến trong lòng hắn. Trong tim Mộ Đồ Tô chỉ có bóng hình người thương, trong mắt hắn, thiên hạ rộng lớn cũng không chứa nổi bất kỳ nữ tử nào khác. Vì thế, Bạch Chỉ tuyệt vọng lựa chọn tự vẫn. Nào ngờ, trời cao thương xót, để nàng được sống lại, trở về khoảng thời gian tươi đẹp năm năm trước. Nàng âm thầm thề rằng, kiếp này sẽ không bao giờ yêu Mộ Đồ Tô thêm một lần nào nữa! Sau này… Mộ Đồ Tô tức giận: “Bạch Chỉ, yêu ta một chút nàng sẽ chết sao?” Bạch Chỉ nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy.” Mộ Đồ Tô: …
Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị Em gái tôi thường xuyên khoe khoang về “lợi thế nhan sắc”. Lúc ăn lẩu, để tiết kiệm tiền, nó còn đưa mắt đưa mày quyến rũ ông chủ quán. Tôi bảo làm thế không hay chút nào, nó lại cười nhạo tôi ngốc. Ai ngờ bị bà chủ quán bắt gặp, bà ta lập tức xách nồi lẩu đang sôi ùng ục hắt thẳng qua. Em gái tôi kéo tôi lên làm bia đỡ đạn. Tôi bị bỏng nặng, muốn đến bệnh viện thì ba mẹ lại sợ tốn tiền, chỉ bôi cho tôi mấy thứ thuốc dân gian linh tinh. Vì nhiễm trùng, vết thương mưng mủ, cuối cùng tôi ch.t. Cả nhà thì dựa vào chuyện tôi chết để livestream kể khổ, đổi lấy một căn biệt thự hoành tráng. Mở mắt ra, tôi sống lại vào đúng cái ngày em gái rủ tôi đi ăn lẩu. Lần này, đừng hòng ai sống yên ổn!
Nhớ Mãi Không Quên Nhớ mãi không quên, sống lại trở về, lần này tôi từng bước một tránh né mọi cuộc gặp gỡ với Giang Dục Thành. Anh ta nói nghỉ hè không về nhà, tôi một mình thu dọn hành lý về quê. Anh ta giúp Lục Tuyết Đình thuê nhà ở bên cạnh, tôi chuyển ra ngoài. Anh ta quyết định ở lại trường công tác, tôi đăng ký vào Đại Học Công Nghiệp Tây Bắc. Kiếp trước, lúc về già, ngay cả con cái của chúng tôi cũng khuyên tôi ly hôn với anh ta. Chỉ để trăm năm sau, đôi uyên ương mệnh khổ này được chôn cất cùng nhau.
Hai Kiếp Nhân Sinh Sau khi được tái sinh, ta đã né tránh thảm kịch kiếp trước và thành thân với Thẩm Như An, người yêu ta như mạng. Ta vốn nghĩ rằng, kiếp này đã trải qua bao gian khổ, cuối cùng cũng được hưởng hạnh phúc. Cho đến khi, ngoại thất của Thẩm Như An ôm con quỳ xuống trước mặt ta. Đúng như nguyện vọng của hắn, ta bình thản cho nàng ta vào phủ, nạp làm thiếp. Nhưng hắn lại điên cuồng hỏi ta: “Nàng rộng lượng như vậy sao? Nàng không hề ghen tị hay sao?” Vì kiếp này, duyên phận giữa ta và hắn đến đây là hết. Hắn có lẽ không biết rằng sự tái sinh của ta, là do kiếp trước hắn đã dùng mạng mình van xin thần phật mà có được. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tình Yêu Vĩnh Cửu Khi ba tôi hy sinh trong một nhiệm vụ, mẹ tôi đã mang toàn bộ tài sản của ông tái giá với mối tình đầu của bà. Lúc đó, tôi mới 6 tuổi, theo mẹ dọn đến sống trong nhà dượng. Từ đó, tôi làm hết mọi việc nhà, đồng thời chịu đựng sự chế giễu, cô lập và chèn ép từ con riêng của dượng. Mẹ tôi thì sống an nhàn, chẳng phải động tay vào việc gì, hòa thuận vui vẻ với con riêng của dượng như một gia đình hạnh phúc. Sau này, để tránh cho chị kế phải về quê lao động, năm 14 tuổi, tôi bị gả cho một ông già bốn, năm mươi tuổi, đã ly hôn và nổi tiếng bạo hành. Mẹ tôi còn nói: “Con phải biết ơn, dượng đã nuôi con từng ấy năm, cho con ăn, cho con ở, giờ còn tìm cho con một người giàu có. Con phải nhớ ơn nghĩa của ông ấy.” Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về năm 1960. Đó là thời điểm tin ba tôi hy sinh vừa mới được báo về.
Kiếp Này Không Còn Tha Thứ Tôi là người có thể chất dược tính bẩm sinh, máu trong người có thể chữa được bách bệnh. Kiếp trước, sau khi chữa khỏi đôi chân tàn phế của cậu ấm giàu có nhất Bắc Kinh, tôi mới biết nhà họ Bùi từng tuyên bố, ai chữa khỏi cho Bùi Kỳ An thì chính là nữ chủ nhân của nhà họ Bùi. Bùi Kỳ An bị ép cưới tôi, còn Tô Ngưng Nguyệt – người đã leo núi hái tuyết liên để chữa bệnh cho hắn – khi nghe tin này liền thất thần, rơi xuống vách núi, không rõ sống chết. Một năm sau, Bùi Kỳ An tìm thấy thi thể bị đóng băng của Tô Ngưng Nguyệt. Hắn ép tôi cắt cổ tay lấy máu để cứu cô ta. “Rõ ràng chỉ cần Nguyệt Nguyệt hái được tuyết liên về là có thể chữa khỏi cho tôi, bọn tôi sẽ đầu bạc răng long, chính cô đã hại chết cô ấy!” “Khương Vãn, chẳng phải cô nói máu mình là thần dược sao? Vậy thì khiến Nguyệt Nguyệt sống lại đi!” Tôi khóc lóc van xin hắn. “Tô Ngưng Nguyệt đã chết một năm rồi, tôi chỉ có thể chữa bệnh, không thể cải tử hoàn sinh.” Nhưng Bùi Kỳ An không nghe lời giải thích của tôi, chỉ trơ mắt nhìn tôi chảy máu đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại ngày nhà họ Bùi mời tôi đến chữa trị cho Bùi Kỳ An. Nhìn hắn ngồi trên xe lăn, sắc mặt âm trầm, tôi khẽ cười nhạt. “Thiếu gia Bùi, đôi chân này của anh, phế rồi, không ai chữa nổi.”
Tường Vi Như Nguyệt Trọng sinh một kiếp, ta nghe thấy thứ muội đang bàn bạc về phương pháp chia ruộng mới. Ta liền biết, nàng đã trọng sinh rồi. Nàng nhìn ta, cười lạnh: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không chúc mừng ta sao?” Ta trông theo dáng vẻ vinh quang khi nàng được tuyển vào cung: “Chúc phúc cho muội.” Thâm cung tựa biển, kiếp trước ta mấy lần thoát ch.t trong gang tấc. Chúc muội đừng ch.t quá sớm.
Thân Mật Quá Mức Vào ngày trúc mã của tôi kết hôn với người khác, tôi đã gặp phải tai nạn máy bay. Người đến thu dọn thi thể tôi chính là Trần Dập Châu, người mà tôi từng vô cùng ghét bỏ. Anh bỏ lại tất cả để tự sát và cùng tôi xuống hoàng tuyền. Ở một kiếp sống khác, giữa cơn mưa lớn, tôi đã gõ cửa nhà Trần Dập Châu. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nắm lấy tay áo của anh và nói: “Trần Dập Châu, chúng ta kết hôn nhé?” Mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng anh lại dửng dưng hất tay tôi ra: “Chơi đùa với tôi thấy vui không?” Đêm đó, tôi rùng mình vì lạnh dưới mưa. Trần Dập Châu mở cửa với vẻ mặt tức giận, thở dài rồi kéo tôi vào lòng: “Thẩm Đường, tôi thực sự giống như một con chó mà em nuôi.”
Tuy An Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả mù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi tha ma xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn máu đang chặn hỏi từng người qua đường một.
Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”
Tạm Biệt, Chú Nhỏ Sau khi tôi thổ lộ tình cảm với chú nhỏ Lý Duật Lễ, anh dẫn tôi đi gặp một cô gái đang ngồi trên xe lăn. Cô ấy tên là Phương Duyệt Hề, cũng là vợ tương lai của anh. Lý Duật Lễ nói, Phương Duyệt Hề vì cứu anh mà mất đi đôi chân và cả ước mơ, nên anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Tôi không hiểu. Cứu mạng thì nhất định phải lấy cả đời ra để báo đáp sao? Anh không trả lời câu hỏi của tôi. Kiếp trước, tôi không tin rằng Lý Duật Lễ không yêu mình, nên cứ liên tục thử thách giới hạn của anh. Cho đến khi chính mắt tôi thấy anh đứng yên nhìn người đối diện bẻ từng ngón tay tôi, nghe tôi gào thét trong đau đớn, nhưng ngay cả một cái nhíu mày anh cũng không có. Lúc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Sau này, vì vết thương quá nặng nên tôi không thể tiếp tục công việc trong phòng phẫu thuật, cuối cùng rơi vào bế tắc và cắt cổ tay tự sát. Lần nữa tỉnh lại. Tôi không chút do dự nộp đơn xin vào tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới. Từ bỏ thân phận cháu gái nhà họ Lý.
Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.
Ly Hôn Vui Vẻ Kỷ niệm ba năm kết hôn, Chử Hàn đưa em gái của người anh em đã khuất về nhà chăm sóc. Tôi không đồng ý. “Cái gọi là chăm sóc của anh, nhất định phải để cô ta sống trong nhà chúng ta sao?” Chử Hàn nói tôi vô tình, không để ý đến sự phản đối của tôi mà giữ Trần Nam Duyệt lại. Tôi không thể chịu đựng nổi. Lần nào cũng cãi vã, hết lần này đến lần khác rơi vào cái bẫy của Trần Nam Duyệt. Cho đến khi cả tôi và cô ta cùng bị bắt cóc, Chử Hàn chỉ cứu cô ta. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, người từng thề chỉ yêu mình tôi, đã sớm thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi không còn mong chờ tình yêu của Chử Hàn nữa. Khi anh ta đưa Trần Nam Duyệt về nhà, tôi chỉ mỉm cười nói: “Được thôi.”
Vọng Thư Đích tỷ đem lòng yêu một gã đào kép, vì muốn cùng hắn tư bôn mà p/hóng hỏa giả c/h/ết. Nhìn thi thể cháy đen, hu/yết n/hục mơ hồ trước mắt, thanh mai trúc mã Lục Minh Hủ của ta sắc mặt lạnh nhạt: “Là nàng bạc mệnh.” Thế nhưng, bàn tay giấu trong tay áo lại siết chặt đến trắng bệch. Về sau, ta dốc lòng bày mưu tính kế, trợ giúp hắn lên ngôi Thái phó. Vậy mà hắn lại tùy ý gán cho ta một tội danh, đem ta th/iêu sống. Thì ra hắn vẫn luôn nghi ngờ rằng trận hỏa hoạn năm đó là do ta gây ra. Hắn nói: “Cảnh Vọng Thư, ngươi có biết Liên nhi c/h/ết thảm đến mức nào không?” Lần nữa mở mắt, ta quay trở về thời khắc đích tỷ cố ý phóng hỏa. Lục Minh Hủ đã muốn làm một kẻ si tình, vậy thì để hắn làm đi.
A Diểu Vô Tâm Phu quân và huynh trưởng hận ta đến tận xương tủy.Tất cả chỉ vì Lâm Thiền Tuyết nói rằng ta đối xử với nàng trăm bề khắc nghiệt.Ngày thành thân, ta bị sơn tặc bắt cóc, hành hạ đến chết.Ngay trước khi ta lâm chung, ta tận mắt thấy phu quân và huynh trưởng bước ra từ phía sau bọn sơn tặc, ánh mắt đầy ghét bỏ.“Lục Diểu, ngươi lòng dạ rắn rết, bắt nạt Tuyết nhi, đây chính là báo ứng.”“Ngươi bẩn thỉu và độc ác đến mức không xứng làm người.”Lâm Thiền Tuyết mắt ngấn lệ, giọng điệu yếu đuối, nói: “A Diểu, kiếp sau đừng làm điều ác nữa.”Ta chết thảm, mặt mũi biến dạng, xác nằm lạnh lẽo nơi hoang dã.Còn Lâm Thiền Tuyết thì trở về kinh thành, đường hoàng trở thành phu nhân của Thừa tướng.Gió lớn gào thét.Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã quay về buổi tiệc sinh thần năm 15 tuổi.Trước mắt, Lâm Thiền Tuyết đang xé rách xiêm y của chính mình, vừa làm vừa cười nhạo:“Lục Diểu, ngươi đã nghĩ xem lát nữa sẽ giải thích thế nào chưa?”Ta tung một cước, đá nàng ta xuống hồ, rồi giẫm đầu nàng xuống nước:“Ngươi không phải nói ta bắt nạt ngươi sao?”“Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”
Tú Cầu Đòi Mạng Năm ta cập kê, cha ta đã cho ta tung tú cầu chọn rể. Để có thể gả cho một người tốt, tất cả những nam nhân đến tranh tú cầu đều là do cha ta đã đích thân lựa chọn kỹ càng và phát thiệp mời mới được vào cửa. Cùng ngày đó, Hoàng đế và Quý phi vi hành xuất cung. Quý phi Thẩm Dung cảm thấy thú vị, liền bảo ám vệ ném tên ăn mày ở góc phố vào, còn giúp hắn c/ướp được tú cầu. Tên ăn mày không có thiệp mời, cha ta đương nhiên không công nhận. Tuy nhiên, Thẩm Dung lại lập tức công khai thân phận, mượn uy quyền của Hoàng đế, ép ta gả cho tên ăn mày đó. Tên ăn mày một sớm giàu sang, cậy có hôn sự được ban mà hoành hành ngang ngược. Hắn không chỉ làm cha ta tức chet, mà còn đ/ẩy ta đang mang thai sáu tháng xuống lầu. Sống lại một đời, ta nhìn Thẩm Dung cải trang nam nhân dưới đài, quả quyết ném tú cầu cho Hoàng đế bên cạnh nàng ta. Lần này — Vinh hoa phú quý, ta muốn; m/ạng của bọn họ, ta cũng muốn!