Trọng Sinh
Hồi Ức Gió Xuân Ta là công chúa giả, là thế thân mà đế sư Thần Uyên tìm đến để chết thay cho công chúa. Hắn ta đối xử với ta rất tốt, dạy ta học, bảo vệ ta sống yên ổn. Nhưng vào hôm công chúa xảy ra chuyện, hắn ta lại trách ta bảo vệ không chu toàn, ban cho ta rượu độc để lấy mạng đền mạng. Sống lại lần nữa, ta về đến cái hôm chọn thế thân. Các cô nương chưa xuất giá trong trấn nghe tin đều lũ lượt kéo nhau đi xem. Còn ta thì lập tức gõ cửa hàng xóm cách vách: “Lão Lâm, ngươi có muốn lão bà không!”
Khi t/a/i n/ạ/n hàng không xảy ra, chồng tôi – cơ trưởng của chuyến bay nhìn tôi và Bạch Nguyệt Quang, gương mặt tràn đầy khó xử. Tôi thì không hề do dự, nhét bộ dù cuối cùng vào tay hai người bọn họ. Kiếp trước, sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, anh ta chọn đưa dù cho tôi người đang mang thai rồi định cùng Bạch Nguyệt Quang chôn thân trong vụ rơi máy bay. Nhưng cái gọi là “cùng xuống hoàng tuyền” kia không xảy ra – Bạch Nguyệt Quang ch trong vụ t/a/i n/ạ/n, còn anh ta thì sống sót một cách kỳ tích. Từ đó về sau, anh ta ngày ngày ở bên cạnh tôi, chờ đứa con của chúng tôi ra đời. Tôi ngỡ rằng mọi b/i kị/ch đã kết thúc, nào ngờ khi con đầy tháng, anh ta lại thản nhiên bóp ch con gái ngay trước mặt tôi: “Nếu không phải cô cứ khăng khăng bám theo, máy bay đâu có thiếu dù.” “Cô gi//ết người tôi yêu nhất, hôm nay, tôi cũng phải để cô nếm thử cảm giác đó!” Tôi đ/au đớ/n đế/n tuy/ệt vọn/g, cuối cùng cùng anh ta đồn/g qu/y v/u tậ/n. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày xảy ra t/ai nạ/n…
Lời Nguyền Song Sinh Muội muội song sinh trở thành hoàng hậu nương nương vô cùng tôn quý. Nhưng hôm lại mặt, lại bị mã nô say rượu sờ tay, bị người ta nhìn thấy. Muội muội hoang mang lo sợ khóc lóc đến cầu xin ta nhận tội thay nàng ta. Ta nhất thời mềm lòng, giúp nàng ta. Chẳng ngờ long nhan nổi giận, Thánh thượng chẳng hề để tâm đến tình cảm, thể diện của phụ thân với muội muội, kiên quyết muốn phế đi một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa đội gió quỳ ở ngoài cung điện ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác, chết không nhắm mắt. Mẫu thân một đêm bạc đầu, không bao lâu cũng nhắm mắt xuôi tay. Nhưng muội muội trở thành Hoàng hậu lại sợ ta vạch trần nàng ta, sau khi mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức lực cuối cùng, rút trâm phượng trên đầu nàng ta xuống, đồng quy vu tận với nàng ta. Khi mở mắt lần nữa, ta với muội muội đều sống lại. Muội muội từ xưa đến nay luôn ích kỷ, lại hiếm có mà để ý tới suy nghĩ của ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”
Tranh Giành Nhân Duyên Mộc vương rơi xuống vực mất trí nhớ, quên mất quận chúa người chàng từng yêu, cưới một thôn nữ như ta làm vợ. Quận chúa khóc lóc cầu xin ta đừng làm liên lụy đến tiền đồ của Mộc vương. Ta giúp chàng khôi phục trí nhớ, giúp hai người nhận ra nhau, rồi tiễn họ rời khỏi thôn trở về kinh thành. Một tháng sau, thị vệ của quận chúa mang đến tin tức họ đại hôn. Còn mang theo binh khí sáng loáng và ngọn lửa ngút trời, tàn sát dân làng, thây nằm la liệt. Ta và con trai bị một thanh kiếm dài đâm xuyên qua, tưới dầu lên, sống sờ sờ bị thiêu thành người than. Lần nữa mở mắt ra, đứa con trai bốn tuổi nước mắt lưng tròng lay ta. “Mẹ, con mơ thấy ác mộng.”
Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?
Sống Lại Ta Dốc Sức Bảo Vệ Người Nhà Sau khi chiến thắng trong cuộc cung đấu, con trai ta đã trở thành hoàng đế nhưng sau khi nó đăng cơ lại ban cho ta một dải lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là người sinh ra nó, ta vì muốn di mẫu lưu tử nên đã hại chết mẹ ruột của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong thì cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y và bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại tần phi, khiến mẫu tử ly tán, nên tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ cho đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.
Sống Lại Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp Trong nhà muốn cùng ông trùm bất động sản liên hôn. Kiếp trước, em gái theo đuổi tình yêu đích thực, cùng hotboy học đường tư bôn* (bỏ nhà theo trai). Không còn cách nào khác, tôi đành phải gả cho con trai ông trùm bất động sản. Sau này, sau khi tư bôn thì em gái mới phát hiện hotboy học đường ăn nhậu, gái gú, cờ bạc cái gì cũng có. Tất cả tài sản mang theo rất nhanh đều bị tiêu sạch. Hơn nữa, em gái còn nghiện ma túy, cuộc sống nghèo khổ điêu đứng. Còn tôi sau khi tôi kết hôn được con trai của ông trùm bất động sản cực kỳ sủng ái, thậm chí sẵn sàng bỏ ra hàng nghìn vạn tệ mua châu báu chỉ để khiến tôi cười. Em gái đố kỵ thành ma lái xe đâm vào tôi, khiến cả hai cùng thiệt mạng. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại cái ngày mà trong nhà tôi muốn liên hôn với ông trùm bất động sản. Lần này, em gái chủ động đề nghị kết hôn với con trai của ông trùm bất động sản. Nó tỏ vẻ khiêu khích: “Chị, chị sẽ không tranh giành với em phải không?”. Khóe môi tôi hơi cong lên, vợ của người đồng tính mà cũng có người tranh giành.
Yến Yến Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. [*nhà giàu nhất; nhà giàu số một] Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.
Tái Sinh Chi Thẩm Thư Di Em họ tôi là kiểu thể chất dễ béo, dễ mang thai. Để giữ được trái tim ông chồng nhà giàu, nó dựa vào việc… mang thai rồi p/h/á th/ai để kiểm soát cân nặng. Ở kiếp trước, tôi từng khuyên nó nên biết quý trọng cơ thể mình, p/há t/hai nhiều sẽ ảnh hưởng tử cung. Nó mắng tôi bao đồng: “P/há th/ai là tiểu phẫu thôi mà, mày ghen tị vì tao dáng đẹp nên mới lấy được chồng giàu chứ gì?” Về sau, nó bị nhiễm trùng, phải cắt bỏ tử cung. Do phải dùng thuốc nội tiết, nó tăng cân vù vù đến 180 cân. Ngày chồng nó đòi ly hôn, nó quay lại đổ hết tội lên đầu tôi: “Nếu lúc trước mày ngăn tao lại, không cho ph/á th/ai, tao đâu đến mức này? Là mày hủy hôn nhân của tao, tao sẽ hủy cả cuộc đời mày!” Nó lên cơn điên, cầm d/ao đ/â/m tôi liên tiếp hơn chục nhát, khiến nội tạng tôi v.ỡ ná.t mà ch.t. May mà tôi được sống lại. Lúc tôi quay về, chính là khi nó đang nhờ tôi tính ngày rụng trứng để tiếp tục kế hoạch có thai rồi ph.á th.a.i.
Tường Vi Như Nguyệt Trọng sinh một kiếp, ta nghe thấy thứ muội đang bàn bạc về phương pháp chia ruộng mới. Ta liền biết, nàng đã trọng sinh rồi. Nàng nhìn ta, cười lạnh: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không chúc mừng ta sao?” Ta trông theo dáng vẻ vinh quang khi nàng được tuyển vào cung: “Chúc phúc cho muội.” Thâm cung tựa biển, kiếp trước ta mấy lần thoát ch.t trong gang tấc. Chúc muội đừng ch.t quá sớm.
Đích Tỷ Si Tình Đích tỷ của ta là một người si tình. Trong tiệc mừng thọ của hoàng đế, nàng đã đánh rắm ngay trước mặt mọi người để kháng chỉ từ hôn, khiến cả nhà bị tịch biên, ta và đích tỷ cũng bị đày vào quân doanh. Đích tỷ chu chu mỏ nói: “Ta và thái tử ca ca tình như thủ túc, chàng sẽ đến cứu ta.” Đích tỷ không đợi được thái tử ca ca của nàng. Khi nàng bị quân gia ức hiếp, nàng hoảng hốt cầu cứu ta, ta vì bảo vệ nàng mà bị người ta lăng nhục. Về sau, đích tỷ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn nên được đại tướng quân cưới làm chính thê, ta thương tích đầy mình quỳ gối dưới chân nàng, cầu xin nàng cứu giúp. Đích tỷ thản nhiên nói: “Bọn hắn thích tra tấn ngươi, nhất định sẽ không để ngươi hương tiêu ngọc vẫn. Ngươi muốn ta cứu ngươi, ngươi là cố ý muốn làm hỏng danh tiếng của ta sao?” Nàng không những không cứu ta, còn vu khống ta với đại tướng quân, nói ta thấy người sang bắt quàng làm họ, khiến ta bị đám người đại tướng quân phái đến lăng nhục đến chết. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về ngày đích tỷ bị binh lính ức hiếp.
Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cổ hủ, trầm ổn, đoan chính. Vì thế mà ta không thích chàng. Để có thể từ hôn với chàng, ta đã gây chuyện ầm ĩ suốt từ năm mười lăm tuổi đến mười bảy tuổi, cuối cùng chuốc họa, suýt nữa thì mất mạng nơi tái bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ giữ lễ ấy, đã không quản ngàn dặm xa xôi, chuộc ta về từ tay bọn thổ phỉ. Ta hối hận rồi, muốn ở bên chàng thật tốt. Nhưng chàng vừa hồi kinh thì bệnh đến thuốc thang cũng không cứu nổi, câu cuối cùng chàng để lại cho ta là mong ta tự biết trân trọng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về năm mười lăm tuổi. Khi ta ở dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, công khai sỉ nhục, rồi từ hôn với chàng.
Bát Tự Bị Đánh Cắp Mẹ chồng tôi lén lấy bát tự của tôi. Mang đến cho thầy bói trong làng. Tráo đi mệnh quý nữ của tôi. Chuyển hết xui xẻo cả đời bà ta lên người tôi. Sau khi tôi phát hiện, lập tức xông tới chửi rủa ngăn cản. Kết quả bị chồng và mẹ chồng trói vào lò mổ t/r.a tấn đến ch .t. Sau đó bị vứt x/á .c ra bãi tha ma, mặc cho chó hoang g/ặ/.m thịt. Còn bà ta thì tiền bạc ùn ùn kéo đến, hưởng hết vinh hoa phú quý. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày bà ta trộm bát tự của tôi. Tôi lập tức tráo lại bằng bát tự của bà Trương bên cạnh, người từng khắc ch .t con trai mình.
Người Truy Hồn 3: Mẹ Tôi Là Ảnh Hậu Là một ngôi sao điện ảnh quốc dân kỳ cựu, tôi đã dốc hết mọi nguồn lực để nâng đỡ con trai mình trở thành một ngôi sao thế hệ thứ hai hàng đầu. Nhưng rồi nó lại yêu em gái nuôi không cùng huyết thống, ép tôi phải nâng đỡ người trong mộng của nó, cuối cùng không tiếc dùng cái chết để uy hiếp tôi. Trong lúc cứu nó, tôi đã chết đuối, phản ứng đầu tiên của nó là ôm chặt em gái nuôi của nó vào lòng: “Giờ thì không còn ai ngăn cản chúng ta ở bên nhau nữa rồi.” Tôi tức đến nỗi không nằm yên trong quan tài được, thế là được tái sinh. Lần này, con trai tôi lại nắm tay em gái nuôi đứng trước mặt tôi: “Mẹ không cho Mạc Mạc đóng vai nữ chính, con sẽ nhảy xuống sông.” Tôi mỉm cười: “Nhảy đi, nhảy đi, dù sao cũng là mẹ con, mẹ sẽ ném thêm vài chiếc bánh ú xuống sông cho con!”
Truy Thê Trong Trò Chơi Kinh Dị Vì muốn cứu ánh trăng sáng, Phó Doãn Lễ đã ném tôi vào phó bản kinh dị cấp SSS. Anh ta nói: “Lấy phần thưởng vượt ải cứu cô ấy, tôi sẽ cưới em.” Không ai biết, phó bản đó tôi đã từng solo một mình. Sau đó suốt nhiều tháng liền, tôi bặt vô âm tín. Phó Doãn Lễ cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, dẫn theo mọi người xông vào phó bản, đạp tung cánh cửa. Giọng anh ta run rẩy: “Thanh Thanh, đừng sợ, tôi đến đón em về nhà.” Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta nhìn thấy— Truyền thuyết về boss phó bản giết người không chớp mắt lại đang ôm tôi vào lòng. Đầu ngón tay hắn cuộn lấy lọn tóc của tôi, khẽ cười: “Vợ à, hắn là ai thế?”
Trừng Phạt Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Mệnh Hồ Điệp Tôi chịu đựng áp lực để đưa người chồng nuôi từ nhỏ đi học đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, anh ta lại leo lên được với thiên kim của hiệu trưởng, khiến tôi trở thành trò cười cho cả làng. Dưới sức ép của những lời đàm tiếu, gia đình vội vã gả tôi cho một người đàn ông ốm yếu. Vốn dĩ không hề tình nguyện, sau khi kết hôn, tôi luôn lạnh nhạt với chồng. Nhưng anh ấy lại không tính toán với tôi, suốt cả đời đều nhường nhịn tôi. Vào tuổi hoa giáp*, tôi mắc bệnh nặng, người đàn ông cả đời thanh liêm ấy lại cúi mình vì tiền, khiến mọi người trên mạng chửi mắng anh là đã làm mất đi cốt cách của một người trí thức. *60 tuổi. Thế nhưng anh lại nói: “Nếu cô ấy ra đi, tôi còn cần cốt cách này làm gì?” Sau khi sống lại, tôi đuổi người chồng nuôi từ nhỏ ra khỏi nhà, thúc giục gia đình nhanh chóng tìm vợ cho anh ta. Đời này, từ cái nhìn đầu tiên, tôi sẽ bắt đầu yêu anh ấy.
Trời sáng rồi! Sau khi tôi bị lừa bán, mẹ bởi vì tưởng niệm thành bệnh mà trở nên đ iên dại, trước khi ba qua đời cũng không chịu tha thứ cho chị gái năm đó đã buông tay tôi ra. Mà chị gái cũng bị sự áy náy đè nén, nằm trong bồn tắm uống thuốc ngủ tu tu. Linh hồn của tôi muốn nhào tới cứu chị gái, vừa mở mắt, lại trọng sinh về ngày bị bắt cóc năm ấy. Chú họ nhận tiền từ tay bọn buôn người, giọng điệu đắc ý: “Các người phải bán cháu gái tôi xa một chút, đừng để nó có cơ hội trở về.”
Ác Nữ Phản Kích: Đánh Gục Hồ Ly Xuyên Không Đời trước, ta bị xử l/ă/ng t/rì mà c/h/ết. Nỗi đau buốt nhói từ từng nh/át d/ao c//ắ/t thịt khiến ta gần như sụp đổ, tiếng thét thảm thiết của ta vang vọng khắp địa lao. Đúng lúc đó, Thẩm Gia Uyển dắt theo ca ca và vị hôn phu của ta đến, thản nhiên khoe khoang tình cảm trước mắt ta. Nhìn dáng vẻ thê thảm, máu thịt lẫn lộn của ta, Thẩm Gia Uyển cười đến ngả nghiêng hoa lệ: “Ta đến từ thời đại văn minh mấy ngàn năm sau, ngươi, một nữ nhân ngu xuẩn, cổ hủ chốn khuê phòng thì lấy gì đấu với ta?” Tuyệt vọng nhắm mắt lại, ta khẽ thì thầm điều gì đó, khiến Thẩm Gia Uyển tò mò cúi người xuống lắng nghe. Khoảnh khắc kế tiếp, ta dốc toàn bộ sức lực bật dậy, dùng răng c/ắn mạnh vào cổ họng nàng ta, giật đứt một m/ảng th/ịt đẫ/m má/u. Nhìn dòng m/áu tuôn ra không ngừng từ cổ họng nàng ta, ta điên cuồng cười lớn: “Tiện nhân, xuống địa ngục bồi táng cùng ta đi!” Ca ca phẫn nộ, lập tức rú/t kiế/m đ//â//m xuyên tim ta. Chậc, đau thật. Nhưng tính ra cũng không thiệt, ta không chỉ báo được thù mà còn ch/ế/t một cách thoải mái hơn.
Nguyện Giả Thượng Câu Ta là một vị công chúa cầm kỳ thi họa đều chẳng giỏi, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới việc ta được sủng ái. Bởi vì cả đời này của ta đều dốc hết tâm sức vào sự nghiệp vĩ đại mang tên “Làm sao để trở thành một công chúa được yêu chiều”. Vì mục tiêu này, ta cần cù chịu khó, cẩn thận từng li từng tí. Khi các công chúa khác còn đang chật vật học cầm kỳ thi họa, mong dùng chúng làm công cụ tranh sủng, thì ta đã vô cùng thành thục ôm lấy chân của các vị đại lão hậu cung. Ở trong vòng xoáy của những mỹ nhân ấy, ta bình tĩnh thong dong, ăn nói ngọt ngào, liên tục xoay chuyển tình thế, xứng danh bậc thầy giữ thăng bằng phiên bản hậu cung. Ngay cả phụ hoàng của ta cũng từng ôm ta vào lòng, cảm khái: “Nếu như trẫm mà được như Chiêu Chiêu đây, hậu cung này hẳn phải bình yên biết bao.”