Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Sau Cơn Mưa Trời Sẽ Sáng

Sau Cơn Mưa Trời Sẽ Sáng Ngày ông nội tôi mừng thọ, mẹ tôi vì muốn tiết kiệm tiền, đã đặc biệt moi ra một miếng thịt xông khói cũ kỹ đầy nấm mốc xanh để nấu ăn. Kiếp trước, vì lo cho sức khỏe cả nhà, tôi đã giả vờ làm đổ đĩa thịt đó xuống đất. Mẹ tôi cho rằng tôi khiến bà mất mặt, đợi khách về xong liền n h é t  hết chỗ thịt đó vào miệng tôi, bắt tôi nuốt bằng sạch. Tối hôm đó, tôi bị  n g ộ  đ ộ c  mà ch.t. Cả nhà không những không đau buồn, còn vui vẻ chúc mừng mẹ tôi: “Đã bảo sinh sau kế hoạch hóa thì chỉ được một đứa, giờ nó ch.t rồi, em có thể sinh đứa thứ hai. Lần này chắc chắn là con trai!” Sau khi trọng sinh, nhìn mẹ đang rửa miếng thịt muối, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, tôi mỉm cười: Ăn đi! Ăn nhiều vào! Từng người từng người một, đều phải nếm thử hậu quả mình gây ra!

Sau Khi Tôi Chết, Anh Ta Hối Hận Rồi

Sau Khi Tôi Chết, Anh Ta Hối Hận Rồi Tôi và bạch nguyệt quang của chồng cùng trọng sinh. Ở kiếp trước, tôi dẫn đội đi khai quật khảo cổ, còn anh ta thì chỉ mải mê dây dưa với bạch nguyệt quang của mình. Khi lũ bùn đá bất ngờ ập đến, tôi cầu cứu, anh ta lại làm ngơ, khiến tôi thân thể nát tan, chết không toàn thây. Sau khi sống lại, tôi dứt khoát không trông chờ gì ở anh ta nữa. Thế nhưng anh ta lại mặt dày tìm đến, chỉ vào những món đồ đồng xanh vừa khai quật phía sau tôi và ngang nhiên nói: “Những báu vật này đều phải ghi tên Tình Tình.” Tôi lập tức đứng chắn trước đống cổ vật, nghiến răng nói: “Anh đừng hòng! Dù chỉ là một mảnh đồng nhỏ, tôi cũng tuyệt đối không để các người đụng vào. Trừ khi tôi chết!” Dương Thừa Tình — bạch nguyệt quang của anh ta — lại cười nhạo: “Chết một lần vẫn chưa đủ? Cô còn muốn chết lần thứ hai sao?” Khoảnh khắc ấy, tôi như bị sét đánh ngang tai, chợt nhận ra — cô ta cũng đã trọng sinh! Nhưng Giang Thời Niên lại chẳng biết gì cả. Lần thứ hai tôi bị Dương Thừa Tình hại chết, hắn ta thậm chí còn đang đè cô ta dưới thân, trêu ghẹo tình tứ. Thế mà ngay khi nghe tin tôi chết, Giang Thời Niên… sao anh lại sụp đổ đến vậy?

Gặp Được Cứu Tinh

Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

Sau Khi Tái Sinh, Tôi Tiêu Diệt Cả Gia Đình

Sau Khi Tái Sinh, Tôi Tiêu Diệt Cả Gia Đình Tôi đã được tái sinh. Vừa mở mắt, phát hiện mình đang ở ngân hàng, bên cạnh là mẹ và em trai tôi. Hai người đang nhìn chằm chằm sổ tiết kiệm trong tay tôi, còn không ngừng thúc giục: “Con còn chần chừ cái gì? Mau rút tiền ra, không thì căn hộ tốt đều bị cướp hết mất.” Nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, lại nhìn thoáng qua sổ tiết kiệm trong tay. Đây là toàn bộ tài sản của tôi và Quý Hưởng! Tôi nhét sổ tiết kiệm vào trong túi, đứng dậy rời đi. Mẹ tôi đuổi theo túm lấy cánh tay tôi, vội hỏi: “Con đi đâu vậy?” Em trai tôi chặn trước mặt tôi không cho tôi đi: “Đưa tiền cho tôi!” Tôi không nói hai lời giơ tay tát nó một cái, sau đó đưa tay chặn một chiếc taxi, nghênh ngang rời đi. Kiếp trước, tôi làm Phù đệ ma* suốt cả một đời. {*Theo lời giải thích của 1 bạn thì Phù đệ ma: chỉ những cô gái bị bố mẹ tẩy não từ nhỏ, mục đích sống chỉ là để cống hiến cho em trai, sau lấy chồng thì bòn rút của nhà chồng cho em trai.} Đem những món đồ đáng giá đưa hết cho em trai Lưu Đông, nhưng kết quả là gì? Ly hôn với Quý Hưởng không lâu, tôi liền mắc bệnh nan y. Lúc nằm ở bệnh viện không có tiền chữa trị, Lưu Đông ngay cả mặt cũng lười lộ, mẹ ruột của tôi ngược lại lại tới, cũng mang cho tôi một bình bách thảo khô. Mặc dù sống lại một đời, tôi vẫn nhớ rõ vẻ mặt của bà ấy lúc đó. Vẻ mặt bà ấy chán ghét, đại khái là cảm thấy xui xẻo: “Chet sớm đầu thai sớm. Không đâu lại mắc loại bệnh này, đừng làm ảnh hưởng đến vận may của em trai mày!” Khi thuốc tràn vào cổ họng của tôi, cảm giác nóng rát như lửa, cố đốt cháy lồng ngực, lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi muốn biến thành á c q uỷ đ òi m ạng. Nhưng ông trời có đức hiếu sinh, đã giúp cho tôi sống lại!

Bánh Dâu Tây Và Tự Do

Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.

Cô Gái Nhận Tài Trợ Của Bố Tôi

Cô Gái Nhận Tài Trợ Của Bố Tôi Sau kỳ thi đại học, bố tôi từ chối tiếp tục tài trợ cho Hứa Viên Viên. Vì cô ta đã bắt nạt tôi. Hứa Viên Viên không phục, trực tiếp đăng bài lên mạng: [Món quà của số phận đã âm thầm được gắn giá, tôi vẫn rất may mắn vì có cơ hội đi học.] Kèm theo hình ảnh là ảnh chụp tin nhắn bố tôi gọi cô ta đến cổng trường, cùng những vết bầm tím trên người. Bố tôi vì thế bị công kích trên mạng, giá cổ phiếu công ty thậm chí sụt giảm đến phá sản. Bố tôi không chịu nổi cú sốc, nhảy từ tầng thượng công ty xuống. Còn tôi mất đi sự che chở của bố, cũng bị những người dùng mạng đầy nghĩa khí công kích đến chết. Hứa Viên Viên lại vì vậy nổi tiếng, trở thành “bông hoa sen trắng kiên cường” được toàn mạng yêu mến. Tôi tức điên lên. Khi mở mắt lại, tôi quay về ngày Hứa Viên Viên phát động cuộc công kích trên mạng.

Các Anh Trai Đều Trọng Sinh Rồi

Các Anh Trai Đều Trọng Sinh Rồi Tôi là thiên kim thật của hào môn. Trước ngày trở về nhà họ Lê, tôi nằm mơ thấy ba người anh trai của mình— Họ cưng chiều “thiên kim giả” đến mức mù quáng, Mà “thiên kim giả” thì… lòng lang dạ sói. Kết quả, ba anh trai nhà tôi: người thì tàn phế, người hủy dung, người thân bại danh liệt. Ừm… khó mà bình luận. Điều kỳ lạ là trong mơ tôi không có vai trò gì luôn.

Mỗi Ngày Đều Quậy Đục Nước Hoàng Cung

Mỗi Ngày Đều Quậy Đục Nước Hoàng Cung Hậu cung có nữ công lược, nữ xuyên việt với nữ trùng sinh. Hoàng hậu là nữ trùng sinh nữ, quý phi là nữ xuyên không. Còn ta là nữ công lược. Ta tức giận lật bàn: “Dựa vào đâu chỉ có ta làm chó liếm?”

Vì Anh Mà Em Trở Về

Vì Anh Mà Em Trở Về Năm 1984, bệnh viện quân khu Lĩnh Nam. “Ha, đúng là bản lĩnh! Mới cưới vợ không bao lâu đã làm cô ấy đến mức phải nhập viện!” “Ha ha ha, cậu đừng có bày cái mặt đen ra với tôi. Chuyện này là do vợ cậu gây ra, giờ thì cả khu gia thuộc đều biết ‘chiến tích vẻ vang’ của hai người rồi!” “Rầm—” Cánh cửa bị đẩy mạnh phát ra tiếng động lớn. Đột nhiên, Vệ Thục Phân mở bừng mắt! Trước mắt là một mảng tường trắng xóa, trên tường còn có dòng chữ đỏ chói ghi năm 1984, trông vô cùng nổi bật. Cô trợn to mắt, không thể tin nổi, chẳng phải mình đã chết cô độc vì nhồi máu cơ tim trong căn nhà cũ rồi sao? Sao bây giờ lại trọng sinh về 30 năm trước! Đúng lúc này, một giọng nói trầm khàn, lạnh lùng nhưng đầy từ tính vang lên bên tai: “Vệ Thục Phân, cô có biết xấu hổ là gì không?” Cô quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục màu xanh đứng bên cạnh giường. Làn da anh ta ngăm đen, dáng người cao lớn, thẳng tắp, đôi mắt sắc lạnh đầy uy nghiêm. Đôi môi mím chặt càng toát lên vẻ nghiêm nghị, áp bức. Vệ Thục Phân sững sờ: “Tần Quảng Xuyên!?” Người trước mặt chính là chồng cũ của cô, đại đội trưởng quân khu Lĩnh Nam, Tần Quảng Xuyên! Thời điểm này, hai người vẫn chưa ly hôn, cô mới theo anh ta đến quân khu được hai tháng. Quan trọng hơn cả, bà ngoại cô vẫn còn sống!

Anh Chồng Bệnh Kiều Của Tôi

Anh Chồng Bệnh Kiều Của Tôi Vào ngày cưới, cô bạn thân gửi cho tôi một đoạn video thân mật giữa cô ta và chồng tôi. Tôi nổi giận, bất chấp việc Tạ Tiêu cố gắng níu kéo. Tôi quay lưng rời đi, nắm tay thanh mai trúc mã Cố Bình Chu rời khỏi quê nhà. Tạ Tiêu với tính cách bệnh kiều tức giận đến mức ra lệnh phong sát tôi và Cố Bình Chu trên toàn cầu. Kết cục, tôi chết bệnh trong một căn nhà trọ tồi tàn. Trước lúc lâm chung, bạn thân Hứa Dao Dao đứng nhìn tôi từ trên cao, lạnh lùng nói: “Lâm Tiểu Nhiễm, cậu đúng là ngu ngốc, video đó là tôi dùng AI ghép đấy, vậy mà cậu cũng tin à?” “Giờ thì hay rồi, cậu chết rồi, Tạ Tiêu sẽ chỉ cưới mình tôi thôi!” Cô ta cười đắc ý, tôi sau khi hiểu ra tất cả, chỉ muốn tát cho cô ta một cái, nhưng tay đã yếu đến mức không nhấc nổi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh rồi!

Muội Muội Của Ta Là Nữ Chính Ngược Văn

Muội Muội Của Ta Là Nữ Chính Ngược Văn   Ta mang bệnh từ trong bụng mẹ, được chẩn đoán sống không quá tuổi cập kê, nhưng một lần rơi xuống nước đã khiến ta thức tỉnh. Ta mới biết được thì ra mình là ánh trăng sáng chết sớm trong tiểu thuyết ngược luyến tình thâm. Còn nữ chính của tiểu thuyết ngược luyến tình thâm lại là muội muội cùng cha khác mẹ của ta. Thuốc ta uống hằng ngày đều là cha mẹ dùng máu tim của nàng để nấu. Sau khi ta chết, cha mẹ bởi vì dung mạo của nàng giống ta nên trút giận đánh mắng nàng đủ điều. Thiếu niên thanh mai trúc mã của ta vì yêu ta nên đã cưỡng ép cưới nàng, nhưng sau khi thành thân lại ngày ngày hành hạ nàng. Cuối cùng nàng u uất mà chết. Sau khi chết, tất cả mọi người mới bắt đầu hối hận. Tỉnh dậy sau cơn sốt cao, ta nhìn thấy muội muội cùng cha khác mẹ của ta gầy trơ xương, nhưng vẫn lo lắng nhìn ta bên giường. Lòng ta mềm nhũn, nếu đời này ta có thể cứu được một người, thì cũng không uổng công ta đến thế gian này một chuyến.

Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù

Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù Lúc bệnh tình dần biến chuyển nguy kịch, Chu Cẩn Diệc nhất quyết không cho tôi uống thuốc. Hắn nói bộ dáng giả bệnh của tôi khiến hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm. Hắn dung túng cô em gái không có quan hệ huyết thống kia ngược đãi tôi, còn ngủ cùng cô ta. Sau khi tôi chết, Chu Cẩn Diệc vô cùng hối hận, ngày ngày thắp hương bái Phật. Rốt cuộc hắn cũng được như ý nguyện trở lại năm 23 tuổi. Trở lại ngày tháng nghèo khó nhưng may mắn được tôi coi trọng. Hắn nắm chắc thắng lợi, muốn nối lại tiền duyên với tôi. Nhưng hắn không biết rằng tôi cũng trọng sinh.

Tứ Kiếp Tình Đầu

Tứ Kiếp Tình Đầu Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”

Một Đời Chỉ Vì Nàng

Một Đời Chỉ Vì Nàng Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.

Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh

Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh Ta vốn là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng lại bị mẹ kế nuôi thành một người béo hai trăm cân. Bà cho ta ăn như nuôi heo, dù ta không nuốt nổi, bà vẫn ép ta ăn. Sau này ta mới biết, bà đang làm áo cưới cho nữ nhi của mình. Sau khi ta trở thành nữ tử béo, trong kinh thành truyền đủ loại tiếng xấu của ta, ai nhìn thấy ta cũng cau mày tránh xa. Ta như mong muốn của bà, gả vào một nhà á.c nhân, bị bà mẫu và cô em chồng mỉa mai, bị trượng phu ghét bỏ. Cuối cùng, mang theo hài tử trong bụng ch .t ré.t tại mùa đông. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười ba tuổi. Lúc này, phụ thân vẫn còn thương yêu ta, mẹ kế chưa kịp đẩy ta vào h.ố lử.a. Kiếp này, ta nhất định phải thay đổi số phận của mình.

Cuộc Đời Đáng Thương

Cuộc Đời Đáng Thương Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh. Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân. Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi. “Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!” Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng. Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh. Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn. Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi: “Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”

Đoạn Tuyệt Hồng Trần

Đoạn Tuyệt Hồng Trần Trên đường vào kinh, a nương dặn đi dặn lại nhắc nhở ta nhất định phải bám lấy biểu ca. Biểu ca là thư đồng của Thái tử, thế tử phủ Hầu gia, một thiếu niên tài hoa… Vì thế, ta đã dùng hết mọi thủ đoạn, cuối cùng trở thành thê tử của hắn, cứu cả gia tộc khỏi bờ vực sụp đổ. Nhưng không ngờ, trong lòng hắn sớm đã có người thương, đó là một nữ tử tốt đẹp nhất trần đời. Đời này làm lại từ đầu, ta muốn thành toàn cho bọn họ.

Mười Kiếp Theo Đuổi Chàng

Mười Kiếp Theo Đuổi Chàng Vì lỡ ăn lầm nhân duyên quả của Thượng thần Cẩn Tu, Nguyệt Lão nói, ta phải dây dưa với hắn mười kiếp, đời đời mong mà không được. Đời thứ nhất, ta thành mẹ kế của hắn, trăm phương nghìn kế lấy lòng, hắn vì tránh hiềm nghi, trực tiếp xuất gia làm Phật tử. Nửa đêm ta phá giới của hắn, vậy mà hắn đập đầu chết ngay trước tượng Phật. Sau đó mỗi một thế, hắn đều kiên trinh bất khuất, mà ta rút đao liền chém. Dù sao còn có chín kiếp cơ hội làm lại cơ mà. Cho đến kiếp cuối cùng, ta trực tiếp xuống tóc làm ni cô, buông xuôi. Hắn lại nửa đêm gõ cửa chùa mà đến: “Thế nào? Không đuổi được nữa sao?”

Ba Kiếp Yêu Hận

Ba Kiếp Yêu Hận Tỳ nữ Xuân Triều là nữ chính được trời chọn, dung mạo tài tình đều xuất sắc. Kinh đô trên dưới đều nói nàng ta giống chủ tử mình hạc xương mai, ta giống tỳ nữ cả người toàn mỡ. Suốt cả hai kiếp, nàng ta trộm mặc y phục của ta, lén lút sau lưng ta tư thông với thái tử. Ta ghen tị nàng ta, hết lần hết lượt hãm hại nàng ta. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Giờ đã là kiếp thứ ba, ta sống lại lúc buổi tiệc đính hôn bắt đầu. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho thiếu niên phú hộ ăn chơi trác táng nhất thiên hạ. Ta muốn xem, hắn có thể trị được nữ chính hay không.

Trường Mệnh Báo Thù

Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.