Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng

Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng Doanh nhân Đường Tiêu Tiêu sống đến tận 80 tuổi, sau khi qua đời lại nhận được tin báo rằng người lính cứu hỏa đã cứu cô trong trận động đất năm xưa đã bị tàn tật ở chân, mang thương tật suốt cả cuộc đời. Được hỏi là muốn đi đầu thai hay trở về để giúp ân nhân chữa chân, cô lập tức trả lời: Đương nhiên là chữa chân rồi! Sau khi trọng sinh, Đường Tiêu Tiêu lập tức đến vùng nông thôn, tìm về quê hương của ân nhân cứu mạng. Tống Cảnh Chi: “Đồng chí Đường, tôi không cần cô báo ơn, cô về đi.” Đường Tiêu Tiêu: “Nếu anh không cho tôi ở lại, ngày mai tôi sẽ loan tin ra ngoài rằng chúng ta đã có tiếp xúc da thịt, và anh phải chịu trách nhiệm với tôi.” Tống Cảnh Chi: “…”

Đừng Thách Thức Sư Môn

Đừng Thách Thức Sư Môn Diệp Tố xuyên vào một quyển tiểu thuyết tiên hiệp, nàng quyết định “nhập gia tùy tục,” cẩn thận tu hành. Khi rảnh rỗi, nàng thường đi xem nam nữ chính yêu đương, hợp hợp tan tan, sống một cuộc đời thoải mái và thư thả, thậm chí còn có thêm những cảnh “phim thần tượng cẩu huyết” để giải trí. Không ai ngờ rằng Yêu giới lại có một con rắn nhỏ giả dạng làm người, trà trộn vào Thiên Cơ Môn làm đệ tử. Nhưng khổ nỗi, công lực của con rắn nhỏ này kém cỏi, yêu khí tỏa ra bốn phương, đuôi rắn còn thường xuyên vô ý mà thò ra. Là người luôn tâm niệm tam giới bình đẳng và yêu hòa bình, Diệp Tố phải thường xuyên giúp hắn che giấu yêu khí và giấu đuôi rắn, tránh cho hắn bị sư môn tiêu diệt. Diệp Tố: Tâm mệt. Đại yêu Du Phục Thời trà trộn vào Thiên Cơ Môn, thường xuyên cố ý lộ ra mình là xà yêu để gây rối. Thế nhưng, ở Thiên Cơ Môn lại có một người không hành xử theo lẽ thường: mỗi khi hắn lộ yêu khí, người ấy lập tức dùng chân khí che lại, khiến không ai trong môn phái phát hiện được. Du Phục Thời nghĩ rằng nếu đã làm thì phải làm đến cùng, nên quyết định lộ ra chân thân xà yêu để hù chết cái nhân sĩ chính đạo thích lo chuyện bao đồng kia. Nhưng vừa mới thò cái đuôi rắn ra, người nọ lại vội vàng lấy quần áo bọc lại, thậm chí còn sờ sờ cái đuôi của hắn! Du Phục Thời: Quả nhiên, Thiên Cơ Môn toàn là một lũ háo sắc ra vẻ đạo mạo, ngay cả xà yêu cũng không tha!!!

TÔI VÀ BẠN THÂN XUYÊN SÁCH

Tôi và bạn thân vô tình cùng nhau lạc vào thế giới tiểu thuyết.Cô ấy là người luôn theo đuổi và chiều chuộng nam phụ, còn tôi là người đóng vai trò là thế thân cho bạch nguyệt quang của nhân vật phản diện có phần bệnh hoạn.Bên ngoài, cả hai chúng tôi đều mang dáng vẻ yêu họ nhưng không thể có được tình yêu của họ, nhưng sau lưng, chúng tôi lại cùng nhau tiêu tiền của họ không tiếc tay.Ba năm sống trong sự xa hoa đã trôi qua, cô gái thực sự chiếm được trái tim của nam phụ và nhân vật phản diện đã quay trở lại.Khi biết tin, bạn thân tôi liền gói ghém đồ đạc vào một cái túi nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tớ đã tiết kiệm đủ tiền rồi, còn cậu thì sao?”Tôi đáp: “Tớ còn thiếu một chút, nhưng có thể tiêu tiền của cậu.”Thế là chúng tôi cùng nhau dàn cảnh giả chết để rời khỏi thế giới này.Ba năm sau, bạn thân tôi không may gặp lại chồng cũ của cô ấy.Tôi vội nói: “Để tớ giúp cậu che giấu, chạy mau đi!”Nhưng khi vừa quay đầu lại, tôi đã va phải một lồng ngực rắn chắc.Nhân vật phản diện điềm tĩnh tháo cà vạt ra, buộc tay tôi lại.

Nha Hoàn Bất Đắc Dĩ

Nha Hoàn Bất Đắc Dĩ Khương Đường xuyên vào một quyển tiểu thuyết trạch đấu, hóa thân thành nha hoàn hồi môn của nữ chính. Theo cốt truyện gốc, nhân vật mà nàng xuyên vào vốn là một kẻ dựa vào sắc đẹp để tìm cách bò lên giường nam chính khi nữ chính mang thai. Tuy nhiên, kết cục của cô ta lại thê thảm: bị đuổi khỏi phủ, sung quân đến thôn trang và chết cóng giữa mùa đông. Khương Đường hiểu rõ, nữ chính Lục Cẩm Dao trong truyện là cao thủ trạch đấu, luôn gặp may mắn và đầy quyền lực. Chỉ cần nàng bám theo nữ chính, giữ thái độ ngoan ngoãn, cuộc sống sẽ dễ dàng thăng tiến, hưởng thụ sung túc, chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc. Khương Đường vốn nghĩ mình chỉ cần nằm yên mà sống vui vẻ. Hằng ngày ở trong phòng uống trà, tận hưởng cuộc sống an nhàn và âm thầm “đẩy thuyền” cho cặp đôi nam nữ chính. Cuộc sống sẽ yên bình, không cần lo toan. Thế nhưng, mọi chuyện đảo lộn khi nữ chính mang thai, sức khỏe yếu ớt, chẳng thiết ăn uống, còn nam chính lại bất ngờ tuyên bố đuổi hết tất cả đám nha hoàn. Khương Đường: “Ủa? Đang yên đang lành sao lại thế này?” Cô chỉ mới hưởng được chút phúc lợi, còn chưa tận hưởng đủ cuộc sống an nhàn! Là một nha hoàn ở Hầu phủ, công việc của Khương Đường đáng lý là ổn định, lương cao, có tiền tiêu mỗi tháng và thỉnh thoảng còn được tiền thưởng. Nếu về hưu, nàng hoàn toàn có thể sống tự do với một sản nghiệp nhỏ, trở thành địa chủ nhàn nhã. Vậy nên, Khương Đường lập chí phải trở thành một nha hoàn mẫu mực, quyết tâm giữ vững vị trí. Thế nhưng, không ngờ nàng càng cố gắng cẩn thận, lại vô tình trở thành… chị em dâu với nữ chính.

Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh

Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh Sau khi tử vong ngoài ý muốn, Bách Hợp chiếm được cơ hội sinh tồn, vì muốn giữ vững hiện trạng, cô phải xuyên qua nhiều câu chuyện khác nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

XUYÊN TỚI 20 NĂM SAU KẺ THÙ LẠI TRỞ THÀNH CHỒNG TÔI

Trên diễn đàn trường có người đẩy thuyền tôi với kẻ thù không đội trời chung – nam thần học bá Tống Yến Sơ.Tôi thẳng thừng tuyên bố: “Dù toàn bộ đàn ông trên thế giới có chết sạch, tôi cũng không bao giờ thích Tống Yến Sơ.”Tống Yến Sơ liền tiếp lời: “Thà đi tu còn hơn.”Kết quả là sau một giấc ngủ, tôi tỉnh dậy đã xuyên tới mười năm sau –Không những kết hôn với Tống Yến Sơ…Còn sinh cho anh ta hai đứa con!

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí Tôi là một thiên sư, xuyên không thành một cô gái làm trò lố trong giới giải trí. Khi ghi hình một chương trình giải trí kinh dị, tôi đã vô tình lột quần của một thần tượng nổi tiếng. Sau khi thức tỉnh, tôi dựa vào bói toán để làm náo loạn giới giải trí. Các đại gia dâng lên rất nhiều tiền, cầu xin tôi tha mạng. Anti-fan khi thấy tôi livestream bói toán thì run rẩy, chân mềm nhũn. Ngay cả thần tượng nổi tiếng cũng ôm chân tôi khóc lóc. Hắn gọi tôi là mẹ: “Mẹ giúp con tính chết đối thủ của con đi!”

Hôm Nay Ngay Cả Sát Thủ Cũng Muốn Tự Sát

Hôm Nay Ngay Cả Sát Thủ Cũng Muốn Tự Sát Nếu bạn thường đọc tiểu thuyết cổ trang, chắc chắn bạn sẽ không xa lạ với tình tiết này… Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính lao đến, đỡ một nhát kiếm thay nam chính. Cô ấy ngã vào lòng nam chính, còn nam chính thì lo lắng gọi tên cô ấy… Lúc xuyên không, tôi rơi đúng vào cảnh tượng này. Bạn nghĩ tôi là nữ chính ư? Không, tôi không phải. Tất nhiên tôi cũng không phải nam chính. Tôi là… thích khách.

Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết

Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết  Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.

Cả Nhà Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi

Cả Nhà Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi Ngày tôi trở về nhà họ Tống, cô em gái giả tỏ ra vô cùng nồng nhiệt với tôi. Cô ta nắm tay tôi, nước mắt giàn giụa: “Xin lỗi chị gái, tại em không tốt, đã chiếm mất vị trí của chị bao nhiêu năm, khiến chị phải chịu khổ.” “Chị yên tâm, sau này em sẽ là đứa em gái nhỏ của chị, chỉ cần chị gái vui vẻ, bảo em làm gì em cũng làm!” Nhìn thấy Tống Nhu Nhu ngoan ngoãn như vậy, mẹ ruột tôi đau lòng đi an ủi. Nhưng trước đó, Tống Nhu Nhu rõ ràng không phải như vậy. Cô ta nhân lúc bố mẹ không để ý, nói với tôi rằng tôi không nên trở về nhà này. Bởi vì người mẹ trong nhà là một kẻ cuồng bạo hành trẻ em, cô ta bị đánh đập từ nhỏ đến lớn. Cô ta còn nói với tôi rằng tôi bị lạc là do bố tôi cố ý làm mất, vì ông không thích tôi. Cô ta còn nói anh trai tôi là một kẻ biến thái, thích có ý đồ xấu với em gái mình… “Hy vọng chị sẽ sống tốt trong ngôi nhà này.”

Xuyên Không Thành Mẹ Của Tổng Tài Bá Đạo

Xuyên Không Thành Mẹ Của Tổng Tài Bá Đạo Tỉnh lại sau giấc ngủ, tôi phát hiện mình đã trở thành mẹ của tổng tài bá đạo chuyênngược đãi vợ trong tiểu thuyết… Mẹ kiếp. Thấy con trai vì bạch nguyệt quang mà sống dở chết dở, tôi tát cho hắn một cái. Thấy con dâu bụng mang dạ chửa quỳ dưới mưa, tôi tát cho hắn một cái. Thấy bạch nguyệt quang nói lời lẽ giả tạo hãm hại người khác, tôi tát cho hắn một cái. Con trai túm lấy tay tôi: “Mẹ, con là người thừa kế duy nhất của nhà mình!” Tôi cười lạnh, giơ tay tát thêm một cái: “Đồ hỗn láo! Lão nương cùng cha ngươi hôm nay sẽ sinh thêm một đứa nữa.” Bố đứa trẻ định nói gì đó, tôi lại giơ tay lên. “Anh không đồng ý?” Cố Hoài bờ môi run lên: “… Sinh, sinh bao nhiêu cũng được.”

TÔI XUYÊN KHÔNG THÀNH NHÂN VẬT PHỤ

Tôi xuyên sách rồi, xuyên vào một nhân vật rất xinh đẹp nhưng lại là một nhân vật qua đường.Vai trò duy nhất của tôi trong cuốn truyện này là: khi nam chính bị nữ phụ hạ thuốc, tôi sẽ là người dẫn nữ chính đi bắt gian.Nhưng rồi tôi lại gặp phải một chuyện vô cùng rắc rối.

Tiểu Điện Hạ và Xác Ướp Bí Ẩn

Tiểu Điện Hạ và Xác Ướp Bí Ẩn Trong quá trình khảo cổ học, chúng tôi đã khai quật được một thi thể nam giới vô cùng đẹp đẽ, trông giống hệt như còn sống, khiến cả thế giới chấn động. Ngày hôm sau, thi thể đó lại biến mất một cách kỳ lạ, như thể đã bốc hơi. Đêm ấy, “hắn” xuất hiện trước giường tôi, ánh mắt si mê lại điên cuồng: “Bắt được nàng rồi, tiểu Điện hạ của ta.”

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

Em Gái Của Phản Diện Bệnh Kiều

Em Gái Của Phản Diện Bệnh Kiều Anh trai tôi là nam phụ phản diện, kiểu bệnh kiều u ám. Nhưng giờ đây… anh lại có thêm một đứa em gái mới sinh — chính là tôi. Khi nữ chính bỏ trốn với nam chính, theo kịch bản, anh lẽ ra phải hắc hóa, giam giữ nữ chính để trả thù tình. Vậy mà giờ, anh lại mặt lạnh như băng, thuần thục thay tã cho tôi, tay còn lắc bình sữa vừa pha nóng hổi. Khi anh bôn ba ngàn dặm để bắt nữ chính về, tôi ở biệt thự khóc đến xé ruột xé gan. Anh bất đắc dĩ thở dài: “Bắt người tạm hoãn, về dỗ trẻ con đã.” Sau đó, nam nữ chính kết hôn. Anh tôi ôm tôi ngồi ở bàn chính. Nam nữ chính cảm kích đến mức làm hẳn một bàn đồ ăn dặm dành cho tôi. Anh quét mắt một vòng, sắc mặt lập tức đại biến: “Không biết trẻ con không ăn được đồ lạnh à? Nó mà tiêu chảy, ai trong mấy người định giặt quần cho con bé?”

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.

Trời Quang Mây Tạnh

Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề. Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “tái tạo” lại. Nhưng không ngờ… ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện. Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa. Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng… Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui. Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống… Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn. Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân. Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ. Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm: “Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi…” Ta: … *蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.

Cứu Rỗi Chính Mình

Cứu Rỗi Chính Mình Kết hôn năm năm, Giang Dụ lại đổi một người phụ nữ khác. Tôi giả vờ không biết, nhưng lần này cô gái đó rất không nghe lời, làm ầm ĩ đến trước mặt tôi. Cô ta kéo áo sơ mi của Giang Dụ, ngang nhiên hôn lên mặt anh ta. Giang Dụ lại dung túng cho cô ta làm bậy. Tôi cầm trên tay tờ giấy chẩn đoán bệnh nan y, đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa: “Giang Dụ, ly hôn đi.” Giang Dụ tưởng tôi đang đe dọa anh ta. Tất cả mọi người đều không tin, dù sao thì vào năm chúng tôi ầm ĩ nhất, đánh nhau đến mức phải vào viện, thà hành hạ lẫn nhau cũng không chịu buông tay. Nhưng ngay cả Giang Dụ cũng quên mất, tôi là một người rất cứng đầu. Khi yêu có thể khắc cốt ghi tâm, khi hận cũng có thể sống chết không gặp. Tôi không muốn sau khi chết, trên bia mộ vẫn khắc tên anh ta.