Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Vân Kỳ Mộng Ỷ

Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.

Đại Thức Yến

Đại Thức Yến Công lược thất bại, phản diện cuối cùng vẫn yêu nữ xuyên không. Nữ xuyên không cướp Cố Hựuyên của ta nở nụ cười đắc ý, khinh miệt liếc nhìn ta. Ta cũng cười. Xoay người lao thẳng vào lòng nam chính. Dù sao mục tiêu công lược của ta, ngay từ đầu vốn chẳng phải là phản diện.

Nụ Hoa Chớm Nở

Nụ Hoa Chớm Nở Xuyên vào tiểu thuyết ngọt sủng, nam chính cưng chiều nữ chính thanh mai trúc mã. Nhưng tôi lại là nữ phụ ác độc. Thế nhưng, tôi không muốn ác độc, phải làm sao bây giờ?

Công Lược Nam Phụ

Công Lược Nam Phụ Ta vừa mới xuyên thành nữ phụ độc ác thì đã bị tên điên nam chính thứ hai ném vào hang rắn. Vì bảo vệ tính mạng, ta đã ôm chặt tay hắn: “Đại ca, đừng giết ta. Ta còn tác dụng, có thể giúp ích cho huynh.” Tên điên hứng thú xách cổ áo của ta hỏi: “Tác dụng gì?” Lòng ta hạ quyết tâm, ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng nói mấy chữ. Sắc mặt của hắn thoáng chốc đã đỏ bừng.

Không Bỏ Lỡ

Không Bỏ Lỡ  Hệ thống bắt tôi cứu vớt người chồng trầm cảm, tôi say “No!”. Anh định dùng dao rạch tay, tôi thản nhiên làm ngơ, còn tiện tay mở cửa sổ ban công hét to: “Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn vừa mới mua đã gãy gót, trời ơi, tôi không sống nổi nữa!” Chồng tôi sợ làm phiền hàng xóm, đành hạ dao xuống đến dỗ tôi: “Đừng khóc nữa, chúng ta đi mua đôi mới nhé.” Nửa đêm, anh muốn lẻn ra đường ray tàu vắng vẻ để “yên nghỉ” một mình, tôi lập tức nhét đôi chân lạnh ngắt vào lòng anh: “Em lạnh chết đi được, mau sưởi ấm cho em đi.” Anh bị lạnh đến run rẩy, nhíu mày ôm lấy chân tôi, chỉ còn cách kéo chăn đắp chặt hơn. Sau một thời gian dài chung sống, anh vẫn muốn cht, còn tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. “Vậy trước khi anh cht, chúng ta ly hôn trước đi.” Chồng tôi sững sờ: “Muốn cht thì nhất định phải ly hôn sao?” Tôi trợn mắt: “Chứ còn gì nữa! Chỉ khi ly hôn em mới thoát khỏi nơi quỷ quái này chứ!” Anh bỗng ôm chặt tôi, hoảng hốt nói: “Vậy anh không cht nữa, anh không muốn ly hôn.”

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Thanh Bình

Thanh Bình Thiếu gia Hầu phủ đã qua đời, hắn chưa kịp cưới thê nên đứa con trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của hắn. Mà ta chỉ nghĩ, kiếp này phải sống làm sao cho qua kiếp.

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?

Tuý Kinh Hoa

Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”

Nguyên Phối

Nguyên Phối Mẫu thân ta là người chính thê rộng lượng nhất, bà ấy đón con riêng của phụ thân ta về nuôi dạy tử tế, coi như con ruột. Còn ta, nữ nhi ruột của bà ấy, lại bị bỏ mặc, không đoái hoài tới. Cả Kinh Thành đều nói bà ấy không yêu thương ta, nói bà ấy vì muốn lấy lòng phụ thân ta mà không tiếc lạnh nhạt nữ nhi mình. Nhưng chỉ có ta biết, bà ấy làm vậy là để giành cho ta một con đường sống. Không ai yêu thương ta hơn mẫu thân ta.

Tống Tích Âm

Tống Tích Âm Trở lại ngày ta cùng muội muội vào cung tuyển tú, muội muội bước đến đoạt lấy cây trâm hoa mai bạc trên đầu ta rồi cài lên đầu mình. Nàng hưng phấn đến phát run, không ngừng lẩm bẩm: “Thật tốt quá, đời này đến phiên ta làm phi tử của Hoàng thượng!” Kiếp trước trước điện tuyển tú, có một con bướm bay đến đậu trên cây trâm hoa mai bạc của ta, được coi là điềm lành, Thái hậu đặc cách cho phép ta vào cung bồi giá. Nàng nhìn ta với vẻ mặt khinh bỉ nói: “Sau này chúng ta chính là người của hai thế giới.” Ta cười mà không nói, đã được sống lại sao nàng vẫn còn ngốc như vậy? Tất cả phi tần được chọn lần này đều sẽ chet.

Lưu Luyến Không Rời

Lưu Luyến Không Rời Ta và Tạ Trường Quan là thanh mai trúc mã đã vài chục năm. Nhưng khi ta r ơi xuống nước, hắn lại thẳng thừng bỏ qua ta, cứu lấy tiểu cung nữ phía sau ta. Hắn hết lần này đến lần khác ra mặt vì nàng ta, hết lần này đến lần khác che chở nàng ta sau lưng. Sau đó ta chet tâm, đ ốt hết đèn hoa nhỏ hắn tặng ta. Tạ Trường Quan lại như phát điên ngăn ta lại, nói rằng hắn có thể giải thích mọi chuyện với ta.

Hoa Khôi Kinh Thành Xuyên Không

Hoa Khôi Kinh Thành Xuyên Không Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.

Màn Trời

Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Những nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.

Trưởng Công Chúa Uy Vũ

Trưởng Công Chúa Uy Vũ Nữ nhi bị một nữ tử xuyên không cướp mất vị hôn phu, dùng đủ cách sỉ nhục. Nhi tử thành lựa chọn phòng hờ của nữ tử xuyên không, thẳng thừng nói không phải nàng ta thì không thú. Thế nhưng sau này, nữ nhi thành Hoàng hậu, dưới một người, trên vạn người. Nhi tử lại quỳ xuống trước mặt ta khóc lóc thở than, căm hận bản thân trước đây mù mắt. Ta nhìn nữ tử xuyên không tái sinh nhưng lại trắng tay, cười khẩy: “Sự tỉnh táo lớn nhất của con người chính là tự mình hiểu lấy… nhưng tiếc quá, ngươi lại không có.”

Tiêu Tịch Ngọc

Tiêu Tịch Ngọc Ta xuyên không thành Bạch Nguyệt Quang trong lòng chàng thiếu niên u ám hiểm ác. Lúc này, tay ta đang lơ lửng giữa không trung, xem ra ta đang định lấy chiếc lá khô trên tóc y xuống. Suy nghĩ một lúc, tay ta trượt xuống theo quán tính, lướt qua cổ y, nhẹ nhàng áp vào ngực y. Ta dùng sức đẩy. Không ngoài dự đoán, y rơi tõm xuống hồ sen. Ao hồ mùa thu chỉ còn sót lại vài chiếc lá sen tàn tạ, sâu không thấy đáy. Ta cũng nhảy theo xuống.

Yêu Hậu

Yêu Hậu Quý phi nói rằng, thực ra nàng ta là người xuyên không đến đây, còn chúng ta đều là nhân vật trong tiểu thuyết. Nàng ta là nữ chính, còn ta là nữ phụ ác độc, Hoàng thượng là nam chính, và nàng ta nhất định phải chinh phục được ngài ấy. Quả nhiên, nàng ta đã chiếm được sự sủng ái đặc biệt của Hoàng đế, lấy quyền quản lý hậu cung, thậm chí còn muốn cướp luôn ngôi vị Hoàng hậu của ta. “Ngươi dựa vào cái gì, chẳng phải chỉ là sự sủng ái của một tên nam nhân thôi sao?” Ta thực sự không thể chịu đựng nổi nữa, người xuyên không này không có chút quyền lực nào, làm sao dám đụng đến vị trí của ta? “Chim sẻ vẫn là chim sẻ, bản cung dù có nhường tổ phượng hoàng này, ngươi có ngồi vững được không?” Tổ tiên của ta là công thần khai quốc, tổ phụ vì cứu giá mà được phá cách chôn vào hoàng lăng, phụ thân ta thừa kế tước vị, ca ca ta hiện giờ cũng là Tể tướng nhất phẩm. “Ngươi gọi cái này là “cung đấu” ư? Bản cung phải xem ngươi lấy gì để đấu với ta!”

Chung Ái

Chung Ái Hệ thống cùng tiên tôn hủy khế ước đã quay trở lại Khi Lục Trầm Mặc chứng đạo tiên tôn, ta cùng hắn hủy khế ước. Hắn hỏi ta: “Non cao nước dài, liệu có ngày tái ngộ?” Ta chỉ vào chiếc chuông nhỏ: “Khi nó vang lên, chính là lúc ta quay trở lại.” Nhưng cả ta và hắn đều biết, ta chỉ lừa hắn mà thôi. Hôm nay chia biệt, non cao nước dài, chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Về Nhà

Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung Sau năm năm làm giáo viên mầm non, tôi bỗng xuyên không thành phi tần thấp kém nhất trong hoàng cung. Vì không có bàn tay vàng, tôi quyết định buông xuôi. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, Tần phi ở cùng một cái cung điện với tôi đột nhiên bị ban chết. Ngũ Hoàng tử ba tuổi dưới gối của nàng bỗng trở thành củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại, lại rơi xuống trên đầu tôi. Chăm trẻ con chứ gì, đây là chuyện tôi giỏi nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị quý nhân qua đời, công chúa mới đầy tháng của nàng được đưa đến cung tôi. Sau đó nữa, Mai phi ngang ngược càn rỡ rơi đài, trưởng công chúa mười tuổi cũng được xếp hàng đưa đến…