Xuyên Không
Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.
Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung Sau năm năm làm giáo viên mầm non, tôi bỗng xuyên không thành phi tần thấp kém nhất trong hoàng cung. Vì không có bàn tay vàng, tôi quyết định buông xuôi. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, Tần phi ở cùng một cái cung điện với tôi đột nhiên bị ban chết. Ngũ Hoàng tử ba tuổi dưới gối của nàng bỗng trở thành củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại, lại rơi xuống trên đầu tôi. Chăm trẻ con chứ gì, đây là chuyện tôi giỏi nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị quý nhân qua đời, công chúa mới đầy tháng của nàng được đưa đến cung tôi. Sau đó nữa, Mai phi ngang ngược càn rỡ rơi đài, trưởng công chúa mười tuổi cũng được xếp hàng đưa đến…
Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.
Nhất Mộng Phù Sinh Ta xuyên không thành cháu gái nhà trưởng công chúa, là cái kiểu thai xuyên thai í. (*xuyên vào lúc còn ở trong bụng mẹ.) Theo đúng logic của mấy bộ truyện xuyên không khác, ta lúc này đáng ra nên thể hiện bản lĩnh tài năng gì đó, trở thành huyền thoại trong thế giới này mới đúng. Thế nhưng, ta chỉ muốn mặc kệ nằm dài, đến đâu thì đến. Mang tiếng xuất thân con nhà võ tướng, vậy mà chẳng những đao thương binh pháp không thông, mà đến cầm kỳ thi họa cũng chẳng ra đâu vào đâu. Ngày gả đi hòa thân, vị phu quân tướng quân bèn hỏi ta: “Có biết gi,ết người không?” Ta lắc đầu. Hỏi một hồi, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tướng môn hổ nữ hay tướng môn miêu nữ vậy, sao nàng cái gì cũng không biết vậy!?” Ta lúng túng, chột dạ đáp: “Ta không biết thật mà, hay là … giờ đi học có còn kịp không?” Hắn im lặng một lúc rồi thở dài: “Thôi, không học nữa. Mọi việc đều đã có ta che chở nàng.”
Lệnh Vi Ngày Tây Nam Vương tạo phản đó, vị hôn phu Thôi Chiếu của ta đã bỏ rơi ta mà cứu Tam Công chúa Liễu Hàm Tuyết. Ta thế mới biết, hóa ra từ đầu đến cuối hắn ta chưa từng yêu ta, có lẽ còn hận ta đã chia rẽ mối lương duyên của hắn ta và Công chúa. Sau khi chết trong nỗi kinh hoàng bị vó ngựa hung tàn giẫm gãy cổ, ta được sống lại. Lần này, lúc Liễu Hàm Tuyết hỏi ta muốn mua vị công tử nào, ta mỉm cười, chỉ nam tử lạnh lùng như ánh trăng sáng. Thôi Uyên. Người chỉ dựa vào sức một mình mình lật lại án cho Thôi thị, thậm chí còn leo lên vị trí Nhiếp chính vương. Và hơn hết, sau khi ta chết, hắn đã kề kiếm lên cổ Thôi Chiếu. Giọng nói lạnh lùng nghiêm túc. “Ngươi phải đền mạng cho nàng.”
Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.
Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.
Không Rời Không Bỏ Mẹ bán thân nuôi gia đình, cha trộm cắp bị đánh đến tàn phế, còn tôi thì thay đổi vận mệnh thi đỗ Đại học Thanh Hoa, đây chính là gia đình hỗn loạn của tôi. Cha mẹ tôi đúng là không phải người tốt, nhưng khi tôi còn nhỏ, họ đã che chở cho tôi một khoảng trời. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, tôi nắm tay cả hai người. “Cha mẹ, con lớn rồi, sau này con sẽ che mưa chắn gió cho hai người.” Mẹ tôi cười gật đầu, nhưng đêm hôm đó lại cùng cha tôi chia nhau uống một chai thuốc trừ sâu. Chỉ để lại một bức di thư với nét chữ nguệch ngoạc. “Sau này con một mình, phải sống thật tốt.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 24 năm trước. Một năm này, mẹ tôi vẫn chưa bị cha dượng cưỡng hiếp, cha tôi cũng chưa vào trại giáo dưỡng.
Khi tin tức tôi lén mang thai con của phản diện bị truyền ra ngoài làm cho mọi người đều sửng sốt.Phản diện đuổi bắt tôi khắp nơi.Lúc này, một người phụ nữ có dáng vẻ đầy cao sang và quý phái, đang khóc sưng đỏ hết cả mắt, đưa cho tôi một tấm vé máy bay.“Chạy đi, con trai tôi không phải người tốt đâu.”
Tin Xuân Trong Tuyết Trắng Trong hoàng cung vừa có một vũ nữ mới tiến cung, làn da trắng như tuyết, vòng eo uyển chuyển như liễu. Nàng ta khiêu khích nhìn ta, mỉm cười nói: “Hoàng hậu nương nương đã già, sắc cũng tàn, chi bằng sớm thoái vị đi.” Cả hậu cung bàng hoàng kinh sợ, còn phu quân xuất thân dân thường của ta là người đầu tiên nổi giận, sắc mặt nghẹn thành màu gan lợn. “Muội… muội tử, đừng nghe nàng ta nói bậy!”
Tình Mệnh Trong Tay Hệ thống bắt ta đi công lược Ma Tôn, ta từ chối. “Ai thèm đi đeo đuổi tên khốn kia cùng bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có sở thích bị ngược nhá!” Hệ thống: “Nếu nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy.” Vài năm sau, đúng như lời nó nói, vào một ngày lành tháng tốt, ta cần tiền gấp, lại tình cờ nhặt được Ma Tôn ở bên đường. Thanh niên tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, ngơ ngác hỏi: “Ta là ai? Ngươi là ai?” Ta ghé vào tai hắn, thì thầm như ma quỷ: “Ta là hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?”
Trò Chơi Công Lược Tôi thất bại trong nhiệm vụ công lược. Tôi cố ý. Trở về quê nhà, tôi mới phát hiện ra. Hóa ra nhiệm vụ công lược của tôi, đều do những người tiền nhiệm sắp đặt. Bọn hắn đều là những kẻ công lược! Nhưng tôi là Hải Vương, bọn hắn công lược tôi thất bại~ Ha ha, lần này, đến lượt tôi trả thù rồi!
Oán Hận Ngút Trời Trước khi ta chết, mẫu thân mang theo thứ muội đến gặp ta. “Tri Nhận, Thẩm gia không thể rời xa Hầu phủ.” Chỉ một câu nói, đã quyết định danh phận kế thất của Thẩm Thư Dao. Mẫu thân nắm tay ta: “Nàng tự nguyện đến Hầu phủ và hứa sẽ mãi không phản bội. “Con yên tâm, nàng tuyệt đối sẽ không để hài tử của mình cướp đi vị trí thế tử của A Nguyên.” Nhưng lòng người dễ đổi, nào có cái gì gọi là mãi mãi không phản bội. Đến năm thứ ba sau khi Thẩm Thư Dao gả vào Hầu phủ, nàng đã chiếm được trái tim của Vũ An Hầu. A Nguyên thông tuệ của ta ngày càng trở nên tầm thường. Cuối cùng, nó bị chính phụ thân ép chết, nhường đường cho nhi tử của Thẩm Thư Dao. Lần nữa mở mắt ra, đã là mười tám năm sau. Nữ nhi của Thẩm Thư Dao quỳ trước mặt ta: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không muốn thị tẩm!”
Ngàn Năm Ánh Sáng Tôi xuyên không, nhưng không phải về thời cổ đại hay vào một cuốn tiểu thuyết nào đó, mà là một thế giới tương lai tràn ngập phong cách cyberpunk. Nhìn vào mốc thời gian, đã gần mười nghìn năm trôi qua. Nhân loại giờ đây đã đặt chân khắp thiên hà. Cảm giác này giống như một con khỉ đột bỗng nhiên xuất hiện trong thế giới hiện đại vậy. Tôi vốn nghĩ chỉ cần an phận làm một người lao động bình thường, sống sót qua ngày là được rồi. Nhưng khi bất ngờ có thêm một người bạn đời—một Alpha cấp cao nhất—tôi không thể giữ bình tĩnh được nữa. Ai đời người hiện đại lại đi thích một con khỉ chưa tiến hóa chứ? Đầu óc yêu đương gì đó, tỉnh táo lại đi!!!
Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”
Hoa Đào Ủ Rượu Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ. Nhặt được một tiểu đạo sĩ thanh lãnh mất trí nhớ, vì tham luyến mỹ mạo mà giả làm thê tử hắn, cuối cùng trong đêm tân hôn bị yêu vương một kiếm tiễn về Tây thiên. Để tránh kết cục ấy, ta quyết định đưa hắn về đạo quán. Đêm trăng sáng treo cao, trên đường đi ngang qua một bãi tha ma hoang vắng. Ta hướng về phía Thẩm Hành Vân bày tỏ lời xin lỗi, cũng nói ra toàn bộ sự thật về màn lừa gạt này. Thiếu niên ngẩn người, bối rối đứng dưới gốc cây cổ thụ xiêu vẹo, bàn tay khẽ níu lấy ống tay áo ta, đuôi mắt ửng đỏ, ủy khuất nói: “Là ta làm sai chuyện gì sao?” Ta vừa định phủ nhận, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con ác quỷ máu me đầm đìa từ dưới lòng đất bò lên. Hắn rút ra một tấm bùa từ trong tay áo, cằm khẽ cọ lên người ta đang run rẩy nép trong lồng ngực hắn, dịu dàng mà lạnh lẽo uy hiếp: “Nương tử sẽ không bỏ rơi ta, đúng không?”
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ tám công lược phản diện. Nữ chính đã trùng sinh. Tiến độ nhiệm vụ một sớm hóa thành hư vô. May mắn thay, hệ thống nói, nữ chính cứu được hắn cũng coi như ta cứu. Vậy nên, ta bắt đầu ra sức tác hợp cho Thiệu Thuần Hành và nữ chính. Thiệu Thuần Hành muốn ta tự tay lo liệu hôn lễ của bọn họ. Ta vui vẻ chấp thuận. Hắn vẫn không hay biết, ngày hắn thành thân cũng chính là ngày ta rời đi.
Cứu Rỗi Chính Mình Kết hôn năm năm, Giang Dụ lại đổi một người phụ nữ khác. Tôi giả vờ không biết, nhưng lần này cô gái đó rất không nghe lời, làm ầm ĩ đến trước mặt tôi. Cô ta kéo áo sơ mi của Giang Dụ, ngang nhiên hôn lên mặt anh ta. Giang Dụ lại dung túng cho cô ta làm bậy. Tôi cầm trên tay tờ giấy chẩn đoán bệnh nan y, đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa: “Giang Dụ, ly hôn đi.” Giang Dụ tưởng tôi đang đe dọa anh ta. Tất cả mọi người đều không tin, dù sao thì vào năm chúng tôi ầm ĩ nhất, đánh nhau đến mức phải vào viện, thà hành hạ lẫn nhau cũng không chịu buông tay. Nhưng ngay cả Giang Dụ cũng quên mất, tôi là một người rất cứng đầu. Khi yêu có thể khắc cốt ghi tâm, khi hận cũng có thể sống chết không gặp. Tôi không muốn sau khi chết, trên bia mộ vẫn khắc tên anh ta.
Cứu Vớt Tiểu Thư Não Tình Ta xuyên không thành nha hoàn của nữ chính trong truyện ngược, trong đó ta chỉ là một pháo hôi, bởi vì nữ chính mà chết thảm Vì muốn bảo toàn mạng sống, ta khuyên nàng rằng nữ tử phải chuyên tâm vào sự nghiệp, tránh xa nam nhân, không thể làm não yêu đương. Tiểu thư nói: “Tân khoa Trạng Nguyên có hoàn cảnh bi thảm, khiến người ta thương xót.” Ta đáp: “Tiểu thư, thương xót nam nhân, sợ rằng sẽ phải chịu khổ cả đời.” Tiểu thư lại nói: “Vậy ta dùng tiền mua thơ và tranh của hắn, giúp đỡ hắn thì sao?” Ta đáp: “Tiểu thư, tiêu tiền cho nam nhân, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo suốt tám đời.” Tiểu thư rất tức giận, nàng nói: “Nhưng hắn nói, dù không có tiền, cũng sẽ nuôi ta suốt đời!” Ta đáp: “Cẩn thận kẻo hắn nuôi người bằng cơm thừa đấy!”
Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!