Xuyên Không
Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.
Cuộc Sống Mới Của Mẹ Đơn Thân Khi tôi xuyên không đến, nguyên chủ vừa uống thuốc ngủ. Cô con gái nhỏ đang nằm ngủ yên trong ngực, người chồng cô yêu thương mà không thể có được cả đêm không về, đang say khướt bên mối tình đầu vừa trở về nước. Tôi tiếp nhận cơ thể của nguyên chủ. Nam chính không hiểu chuyện muốn tôi tiếp tục làm bảo mẫu gọi đến bất kỳ khi nào cần. Bà mẹ chồng độc ác cậy tuổi già gây rắc rối muốn tôi ly hôn với con trai bà ta. Mối tình đầu cũng nóng lòng muốn tôi nhường vị trí cho cô ta. Tôi làm mẹ không đau đớn, ôm con gái nhỏ, quyết định khiến cho tất cả những người từng làm tổn thương nguyên chủ phải trả giá.
Săn Lùng Người Xuyên Không Tề Vương hạ lệnh g.iết c.hết toàn bộ những người xuyên không trong thành. Nhưng hắn lại không hề hay biết, người bên gối của hắn là tôi cũng là một người xuyên không tới. Bởi vì, tôi là một vương phi câm…
Xuyên Không Thành Mẹ Của Tổng Tài Bá Đạo Tỉnh lại sau giấc ngủ, tôi phát hiện mình đã trở thành mẹ của tổng tài bá đạo chuyênngược đãi vợ trong tiểu thuyết… Mẹ kiếp. Thấy con trai vì bạch nguyệt quang mà sống dở chết dở, tôi tát cho hắn một cái. Thấy con dâu bụng mang dạ chửa quỳ dưới mưa, tôi tát cho hắn một cái. Thấy bạch nguyệt quang nói lời lẽ giả tạo hãm hại người khác, tôi tát cho hắn một cái. Con trai túm lấy tay tôi: “Mẹ, con là người thừa kế duy nhất của nhà mình!” Tôi cười lạnh, giơ tay tát thêm một cái: “Đồ hỗn láo! Lão nương cùng cha ngươi hôm nay sẽ sinh thêm một đứa nữa.” Bố đứa trẻ định nói gì đó, tôi lại giơ tay lên. “Anh không đồng ý?” Cố Hoài bờ môi run lên: “… Sinh, sinh bao nhiêu cũng được.”
Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”
Lục Văn Quân (Ngoại truyện của “Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề” ) Ta tên là Lục Văn Quân. Từ khi ta đỗ tú tài vào năm mười hai tuổi, ánh mắt của phụ mẫu, cũng như toàn bộ gia nhân trong phủ đều thay đổi. Vào dịp Tết, khi tế tổ tại từ đường, tổ phụ nắm tay ta, đứng trước bài vị tổ tiên, lệ già tuôn rơi. “Liệt tổ liệt tông trên cao, Lục gia chúng ta có hy vọng phục hưng rồi, có hy vọng rồi.” Ta lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn bài vị tổ tiên trên từ đường. Ở hàng thứ hai, ngay chính giữa, có một bài vị làm từ gỗ nam mộc khảm vàng, đó chính là tổ tiên Lục gia – Lục Quán Thư, người từng giữ chức Thừa tướng, cũng là tằng tổ phụ (ông cố nội) của ta.
Vả Mặt Hoàng Đế Khi tôi xuyên không về quá khứ, nữ chính đã qua đời được mười năm. Tôi như một linh hồn lơ lửng trên bầu trời, thản nhiên nhìn nam chính Hoàng đế ngồi giữa hậu cung ba nghìn mỹ nhân, ngày đêm vẫn không quên được nữ chính. Là chung tình dữ chưa? Thôi được rồi, thích thì bà đây chiều! Tôi liền nhập vào thân xá_c đã thối r_ữa của nữ chính, bò ra khỏi hầm mộ. Nhưng mà, nam chính lại trực tiếp sợ đến khóc òa!
Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề Ta sinh ra đã là kẻ tôi tớ, số kiếp đưa đẩy khiến ta xuyên không thành một nha hoàn, năm nay tròn tám tuổi, vừa bị bán vào nhà họ Lục, một gia tộc danh giá nức tiếng trong vùng, chuyên về thư hương lễ nghi. Nhà họ Lục, tổ tiên từng có người đạt đến danh hiệu Thám Hoa, thăng tới chức Thừa tướng. Nhưng dạo gần đây, con cháu trong nhà chẳng mấy xuất chúng, chỉ còn giữ danh vọng mà lánh ở chốn vùng đất nhỏ Vũ Châu. Tuy nhiên, con lạc đà gầy vẫn lớn hơn con ngựa, dù nhà họ Lục ngày càng suy yếu, không còn vinh quang như thuở trước, nhưng ở Vũ Châu, vẫn thuộc hàng thế gia đệ nhất. Lục gia nổi danh là dòng dõi văn nhân thanh tao, gia phong nghiêm ngặt, yêu cầu đối với gia nhân cũng không hề thấp. Những đứa trẻ tám, chín tuổi như ta thường bị mua về, rồi được giao cho ma ma quản sự giáo dưỡng trong vòng hai năm. Ma ma sẽ dạy từ việc thêu thùa, nữ công cho đến gia quy phép tắc, thậm chí còn mời quản gia hiểu biết sâu rộng dạy học chữ, tránh để nha hoàn chỉ là phường vô học, làm tổn hại thanh danh Lục gia. Sau khi được đào tạo hai năm, sẽ tùy theo tư chất mà phân công.
Không Bỏ Lỡ Hệ thống bắt tôi cứu vớt người chồng trầm cảm, tôi say “No!”. Anh định dùng dao rạch tay, tôi thản nhiên làm ngơ, còn tiện tay mở cửa sổ ban công hét to: “Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn vừa mới mua đã gãy gót, trời ơi, tôi không sống nổi nữa!” Chồng tôi sợ làm phiền hàng xóm, đành hạ dao xuống đến dỗ tôi: “Đừng khóc nữa, chúng ta đi mua đôi mới nhé.” Nửa đêm, anh muốn lẻn ra đường ray tàu vắng vẻ để “yên nghỉ” một mình, tôi lập tức nhét đôi chân lạnh ngắt vào lòng anh: “Em lạnh chết đi được, mau sưởi ấm cho em đi.” Anh bị lạnh đến run rẩy, nhíu mày ôm lấy chân tôi, chỉ còn cách kéo chăn đắp chặt hơn. Sau một thời gian dài chung sống, anh vẫn muốn cht, còn tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. “Vậy trước khi anh cht, chúng ta ly hôn trước đi.” Chồng tôi sững sờ: “Muốn cht thì nhất định phải ly hôn sao?” Tôi trợn mắt: “Chứ còn gì nữa! Chỉ khi ly hôn em mới thoát khỏi nơi quỷ quái này chứ!” Anh bỗng ôm chặt tôi, hoảng hốt nói: “Vậy anh không cht nữa, anh không muốn ly hôn.”
Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.
Viên Mãn Vị Ương Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ ngược tâm. Ban ngày, Nhiếp chính vương tung hoành nơi triều đình; ban đêm, tung hoành trong tẩm cung của tiểu hoàng đế. Mà ta, là Trưởng công chúa. Ta bỏ thuốc tiểu hoàng đế, trói y trên giường, khuyên nhủ y thuận theo. “Đệ à, Nhiếp chính vương đẹp trai đến vậy, đệ cũng đâu thiệt thòi gì, đúng không? Hắn ra sức, đệ hưởng phúc, chuyện tốt như thế biết tìm ở đâu nữa?” Kết quả, tiểu hoàng đế rưng rưng nước mắt kéo tay ta: “Tỷ tỷ, lúc này đừng nhắc đến người khác nữa, được không?” Nhiếp chính vương cười lạnh: “Ta ra sức, hắn hưởng phúc?”
Hoa Nguyệt Sát Tỷ tỷ nói bản thân là đại vai chính, muốn đơn độc một mình, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào đại lao. Hằng Vương lấy tính mạng của cả nhà chúng ta làm điểm yếu để bắt thóp, ép tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng đau khổ cầu xin nàng ta mau cứu chúng ta. Nàng ta lại nói ta áp đặt đạo đức, hòng hy sinh hạnh phúc cả đời của nàng ta, tham sống sợ chết. “Thứ các ngươi mất đi chẳng qua chỉ là tính mạng, mà thứ ta mất đi chính là tình yêu và tự do cả đời!” “Cả đời này Tô Nguyệt Ảnh ta hận nhất là bị người khác uy hiếp!” Hằng Vương phẫn nộ liền tàn nhẫn giết chết cả nhà chúng ta. Thế mà tỷ tỷ lại phát điên quay lại bên cạnh Hằng Vương, tương ái tương sát cùng hắn ta, ngược luyến tình thâm, nàng trốn ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên cạnh nhau. Nàng ta luôn mồm nói mình cả đời ở góa cuối cùng lại trở thành phi tần của Hằng Vương, lại trở thành Hoàng hậu sau khi Hằng Vương lên ngôi, nhận được vô ngần sủng ái. Mà cả nhà chúng ta phơi thây nơi đồng không mông quạnh, hài cốt cũng chẳng còn. Mở mắt ra lần nữa, cả nhà chúng ta đều sống lại.
Thể loại: Cổ đại, Xuyên không, hài hước, HE Edit: Bảo Bảo Số chương: 6 Nguồn: Zhihu Văn án Tôi là cung nữ quét dọn bên ngoài ngự thư phòng. Làm một người xuyên sách đủ tiêu chuẩn, ngày nào tôi cũng chăm chỉ làm việc, hăng say lao động. Mục đích chỉ để hóng được những drama tươi nóng nhất trong hoàng cung. Hoàng hậu rút hết trâm cài, quỳ gối trước ngự thư phòng cầu tình cho đệ đệ vì tham ô mà bị nhốt vào đại lao. Hoàng đế giận quá hóa cười, vung tay lên: “Người đâu…” Tôi vừa cầm chổi quét sạt sạt vừa hưng phấn vểnh tai lên nghe ngóng tình hình. [Đây rồi đây rồi, cốt truyện đây rồi. Hoàng đế sẽ tống hoàng hậu vào lãnh cung, sau đó lại phát hiện thật ra đệ đệ của nàng bị tiểu nhân h ã m hại. Tiếp theo sẽ là tiết mục hoàng thượng phát điên rồi, hoàng thượng hối hận rồi, hắn đích thân đến đón nàng về, nhưng làm gì có chuyện như chưa hề có cuộc chia ly được. Nàng trốn hắn tìm, nàng có chạy đằng trời.] Bàn tay đang vung lên của hoàng đế đột nhiên đơ ra giữa không trung.
Cứu Vớt Tiểu Thư Não Tình Ta xuyên không thành nha hoàn của nữ chính trong truyện ngược, trong đó ta chỉ là một pháo hôi, bởi vì nữ chính mà chết thảm Vì muốn bảo toàn mạng sống, ta khuyên nàng rằng nữ tử phải chuyên tâm vào sự nghiệp, tránh xa nam nhân, không thể làm não yêu đương. Tiểu thư nói: “Tân khoa Trạng Nguyên có hoàn cảnh bi thảm, khiến người ta thương xót.” Ta đáp: “Tiểu thư, thương xót nam nhân, sợ rằng sẽ phải chịu khổ cả đời.” Tiểu thư lại nói: “Vậy ta dùng tiền mua thơ và tranh của hắn, giúp đỡ hắn thì sao?” Ta đáp: “Tiểu thư, tiêu tiền cho nam nhân, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo suốt tám đời.” Tiểu thư rất tức giận, nàng nói: “Nhưng hắn nói, dù không có tiền, cũng sẽ nuôi ta suốt đời!” Ta đáp: “Cẩn thận kẻo hắn nuôi người bằng cơm thừa đấy!”
Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!
Xuyên Không Làm Vợ Hầu Gia Tôi xuyên thành nữ nhi của một thương gia nghèo rớt mồng tơi không có gì ngoài tiền. Không có kịch bản được cưng chiều, cũng không có hệ thống bảo vệ. Nhưng điều đó có liên quan gì chứ? Không có hào quang nhân vật chính, tôi vẫn có thể khiến mọi người phải kinh ngạc. Khi bà mẫu và phu quân trước mặt mọi người trách móc tôi ba năm không sinh được con, muốn đuổi tôi ra khỏi phủ để chiếm đoạt của hồi môn, tôi thuận thế quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân chàng… chàng… nhiều năm không “cứng” được, thuốc thang cũng không chữa được, từ khi thành thân đến nay, con dâu vẫn còn trong trắng, làm sao có thể mang thai được?” Tới đi, cùng nhau tổn thương đi! Chứng minh chuyện này, giờ đến lượt vị phu quân tốt của tôi ra tay rồi. …
Hoa Khôi Đầu Bảng Xuyên Không Thành Tiểu Hoa Giới Giải Trí Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Trò Chơi Công Lược Tôi thất bại trong nhiệm vụ công lược. Tôi cố ý. Trở về quê nhà, tôi mới phát hiện ra. Hóa ra nhiệm vụ công lược của tôi, đều do những người tiền nhiệm sắp đặt. Bọn hắn đều là những kẻ công lược! Nhưng tôi là Hải Vương, bọn hắn công lược tôi thất bại~ Ha ha, lần này, đến lượt tôi trả thù rồi!
Hoa Khôi Kinh Thành Xuyên Không Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.