Xuyên Không
Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.
Giành Lấy Giang Sơn Cung nữ hạ dược vào rượu của thái tử bị ta phát hiện ra. Để bảo vệ tiền đồ của thái tử, ta đã đổi cốc rượu. Cung nữ và thị vệ tư thông bị phát hiện, hoàng hậu tức giận hạ lệnh ban chết cho họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Sau khi hắn lên ngôi, lại ban thưởng ta, người đang mang thai cho hoạn quan nô tài, để bọn họ hành hạ ta đến chết. Ta mới biết, cung nữ đã chết kia là ánh trăng sáng trong lòng hắn. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn cung nữ động tay động chân vào rượu. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Vòng Lặp Tận Thế Phản diện mắc chứng mù mặt, nhận nhầm tôi thành nữ chính rồi giam cầm tôi lại. “Ngoan ngoãn ở đây, đừng hòng rời khỏi tôi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dù hắn có bảo tôi đi, tôi cũng chẳng đi đâu cả. Mạt thế ập đến, bên ngoài đầy rẫy thây ma cắn người, ở bên cạnh phản diện không chỉ được ăn ngon uống tốt mà còn có người hầu hạ. Tôi có điên mới rời khỏi hắn. “Không rời xa, chúng ta sẽ bên nhau cả đời.” Cho đến khi hắn đi tìm vật tư và gặp được nữ chính thật sự. Tôi: “Buổi tối còn về ăn cơm không?”
Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.
Tha Đích Chinh Đồ Sau khi sinh con, trên mặt ta xuất hiện những vết nám, dáng người cũng thay đổi. Cuối cùng, Tôn Viêm không chịu nổi nữa, rước một nữ nhân khác vào nhà làm bình thê. Hắn nói với ta: “Nhàn Nhi và chúng ta đều đến từ cùng một nơi, không thể để nàng ấy chịu thiệt thòi làm thiếp được.” Hắn lại nói: “Con cũng đã sinh rồi, ở thời cổ đại này, nàng có thể làm gì chứ?” Nhưng hắn quên mất rằng, chúng ta xuyên đến đây cùng nhau. Những gì hắn biết, ta cũng biết; những gì hắn không biết, ta vẫn biết.
Ánh Sáng Cứu Rỗi Mẹ ta từng nói: Nếu một ngày con nhìn thấy một quầng sáng trắng hiện ra giữa không trung, hãy nhảy xuống, đó là cánh cửa dẫn đến tương lai. Ta nắm tay áo mẹ làm nũng. “Mẹ, bây giờ con là đích nữ nhà quan lớn, sắp trở thành vương phi của Tề Vương. Ngày tháng sau này, chẳng lẽ còn tốt hơn hiện tại sao?” Nhưng rồi cha ta ngã ngựa, mẹ ta mất, phu quân ta—Tề Vương—cũng bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Khoảnh khắc nàng ta thành công chinh phục Tề Vương, trên mặt đất liền xuất hiện một quầng sáng. Nữ xuyên không luyến tiếc cuộc sống vinh hoa, liền ở lại làm bảo bối trong tay Tề Vương. Còn ta, không hề do dự, nhảy vào quầng sáng ấy. Mẹ nói, đến tương lai, ta có thể hóa thành chim ưng trên trời, không cần làm chim trong lồng nữa.
Ánh Sao Trong Đêm “Xuyên không vào thân xác của nữ phụ độc ác đã bắt nạt nam chính khi còn nhỏ, phải làm sao đây?” Tôi lo lắng cầm điện thoại lên và đăng câu hỏi này lên ứng dụng hỏi đáp X, rồi bồn chồn chờ đợi câu trả lời. Khi nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn, tôi thậm chí cảm thấy cộng đồng mạng chính là vị cứu tinh của mình. Nhưng khi mở điện thoại ra, tôi suy sụp. Tại sao lại biến thành viết truyện cho tôi rồi? Mà sao kết quả đều là tôi bị xích bằng dây xích sắt, nhốt trong phòng tối thế?? Tôi: ╰(‵□′)╯ Cảm thấy hết cách cứu vãn, tôi thậm chí còn mở sọp pe ra tìm mua một cỗ quan tài thật là thoải mái cho bản thân. “Chưa đủ 16 tuổi không được kích hoạt thanh toán X” Mọe, đúng là tức phát điên mà.
Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”
“Đạn Mạc” Se Duyên Khi thấy những dòng bình luận, ta đang bắt nạt thứ muội. 【Nữ phụ ác độc thật ngu ngốc, đến mức không nhận ra thứ muội là đại phản diện nam giả nữ trang!】 Nhìn thứ muội đang quỳ bên cạnh suối nước nóng, với dấu tay in trên má, đang giúp ta tắm, ta hoàn toàn sững người.
Cung Yên Ngọc Dịch Tửu Tôi xuyên không về cổ đại thành nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi làm nhục nam chính đang sa cơ lỡ vận. Tôi nắm cổ hắn rót rượu kích thích vào miệng, không nhịn được cảm thán: “Quả nhiên hoàng cung toàn là rượu ngon.” Nam chính uể oải đáp: “Trăm tám mươi đồng 1 ly đấy.” Hóa ra mọi người đều là người xuyên không, vậy thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều! Tôi lịch sự thương lượng với hắn: “Xin lỗi, lát nữa tôi phải cưỡng ép anh, phiền anh chịu đựng một chút nhé.” Nam chính khẽ cắn vành tai tôi: “Tối nay tôi cùng nữ chính hẹn hò bên bờ sông, phiền cô đến bắt gian nhé.” Tôi nghiêm túc ghi nhớ, kết quả tối đó vô ý ngủ quên. Nửa đêm bị lay tỉnh, giọng nam chính khàn đặc. “Sao em không đến? Tôi đợi em cả đêm, chẳng lẽ em không hề thích tôi chút nào sao?”
Nghênh Xuân Ta là một trong những mỹ nhân được dâng hiến cho bạo quân. Vừa bước vào cửa điện, bạo quân liền cười lạnh lùng: “Thở ồn ào quá, lôi ra ngoài ch.ém đ.ầu đi.” Haha. Thân thể cứng ngắc, hóa ra là sắp ch.ết. Mỹ nhân đứng bên cạnh ta run lên bần bật trước lời nói của bạo quân. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu ầng ậng lệ, ngón tay siết chặt tà váy, nàng buồn bã cất lời: “Triệu Dịch …” Lời nói dứt xuống, cả điện bỗng chốc quỳ rạp xuống đất. Vi phạm kỵ húy của bạo quân, khiến bạo quân tức giận, tất cả mọi người trong điện này đều có thể bị ché.m đầ.u. Muốn ch.ết sao. Quỳ hồi lâu, đầu gối đau nhức. Bạo quân ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt tối sầm lại. Nàng cắn môi nhìn thẳng vào hắn. Bạo chúa bước xuống đài cao, bóp lấy cằm nàng, ánh mắt lại tối sầm xuống: “Khương Phù, ngươi thế mà còn dám quay lại.” “Ngươi không sợ trẫm g.iết ngươi sao?” Ta càng vùi đầu sâu hơn. Chỉ sợ hắn ta nổi điên, chỉ tay vào ta nói “Cả nhà ngươi cũng ch.ết theo luôn đi!” Khương Phù không nói gì, nước mắt lăn dài, lao vào lòng Triệu Dịch, đôi tay mảnh mai ôm lấy vòng eo thon gọn của vị hoàng đế. Nàng ngẩng đầu lên, lộ ra cần cổ xinh đẹp. “Được rồi, vậy ngươi cứ gi.ết hết đi. Thay vì hành hạ lẫn nhau như thế này, thà c.hết còn hơn.” … Trời sập nhờ miệng là nhờ cái miệng ngươi đó. Ta lặng lẽ lùi về sau lưng Khương Phù. “Ngươi không sợ chết, vậy bọn họ thì sao?” Triệu Dịch ánh mắt âm trầm, quét nhìn mọi người trong điện. Ôi mẹ ơi. … Xin lỗi, ta đột nhiên thấy không được khỏe, nên xin phép không tham gia hoạt động lần này nhé. Khương Phù đẩy hắn ra, chắn trước mặt ta: “Không được! Ta sẽ đi với ngươi, ngươi buông tha cho họ đi!” Nói rồi ngoảnh đầu hét về phía ta: “Trần Hạnh tỷ, mau chạy nhanh đi——” Ta nhìn nàng một cái thật sâu, rồi quay đầu bỏ chạy. Hi hi. Lại thêm một ngày sống nữa rồi~ “Trẫm xem ai dám để nàng ta chạy!” Thị vệ nhận được lệnh của bạo quân, cầm kiếm chặn ta lại. Lưỡi kiếm nhọn chĩa thẳng vào cổ họng ta. … Không vui nha mấy cha. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Nhất Chu Tuyết “Thôi được, ta gả.” Khi nói câu này, trong lòng ta bỗng nhiên thả lỏng, chẳng có gì to tát cả, đây cũng có thể coi là phúc phận của ta, đúng không?
Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?
Chấp Mê Bất Ngộ Ta vừa xuyên không đã thành Thái hậu, nhi tử mới lên ngôi bỗng phát điên, muốn lập một dân nữ làm Hoàng hậu, giải tán hậu cung. Hắn đứng trước mặt ta nói năng khí thế: “Vì tham vọng của mẫu hậu, ta đã làm một con rối suốt hai mươi năm qua, giờ đây ta muốn sống cuộc đời của chính mình.” Hắn nắm lấy tay nữ nhân bên cạnh, dịu dàng nói: “Ta và Lan Nguyệt tâm đầu ý hợp, tình sâu như biển.” “Nếu mẫu hậu không đồng ý, ta thà không cần ngai vàng này nữa.” Ta quay sang hỏi thị nữ bên cạnh: “Ta giờ có mấy đứa cháu rồi?” Sau khi nhận được câu trả lời ưng ý. Ta ném chén trà vào đôi nam nữ trước mặt: “Biến đi.”
Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu 2 Khi tỉnh dậy, tôi đã xuyên vào sách làm bảo mẫu của tổng tài bá đạo. Sau khi nữ chính giả chết và chạy ra nước ngoài, công việc của tôi đúng thật là việc nhẹ lương cao, thoải mái hết ý. Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong cuộc sống hưu trí, câu cá thu tiền dưỡng lão. Tổng tài bá đạo bất ngờ kéo tôi vào trong bữa tiệc để nhận diện nữ chính đã về nước: “Cô ấy là phu nhân đúng không?” Tôi hơi do dự: “Thiếu gia, cô ấy nói cô ấy không phải, hơn nữa cô ấy để tóc ngắn còn phu nhân tóc dài.” “Phu nhân không có nốt ruồi ở mắt còn cô ấy lại có.” Giọng nói của bốn em bé thiên tài dễ thương vây quanh nữ chính vang lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi.” Tôi nhìn khuôn mặt của những đứa trẻ trông rất giống tổng tài bá đạo và chìm vào suy nghĩ. Cùng lúc đó, âm thanh hệ thống đã thất lạc từ lâu đột nhiên vang lên. [Chúc mừng ký chủ, đã giải mã được cốt truyện thứ hai, bạch nguyệt quang mang theo bốn đứa bé thiên tài đáng yêu về nước, chồng Tổng tài bá đạo lại cưng chiều cô lên trời!] Tôi: “!!!”
Chị Đại Hậu Cung Nữ nhân công lược hậu cung, nữ nhân xuyên không, nữ nhân trọng sinh. Hoàng hậu là nữ nhân trọng sinh, Quý phi là nữ nhân xuyên không. Còn tôi là nữ nhân công lược. Tôi giận dỗi lật bàn: “Vì sao chỉ có tôi phải làm chó vẫy đuôi* vậy chứ?” *Chó liếm, chó vẫy đuôi: Chỉ những người theo đuổi người khác không ngừng nghỉ dù bị đối xử tệ bạc
Thâm Cung Kế Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Thượng thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng ta không muốn cùng người khác hầu hạ chung cùng phu quân, chắc chắn phải một đời một kiếp một đôi. Thấy hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào Tấn Quốc công phủ tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đều là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi giữ chặt không buông, hà tất phải như vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ Tấn Quốc công phủ, sau lưng ta là hai mươi vạn đại quân của quốc công phủ. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem cuối cùng là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.
Lục Thời Cẩm Sau ba năm dưỡng bệnh ở Giang Nam, ta trở về kinh thành. Bên cạnh vị hôn phu của ta giờ đây lại có thêm một nữ tử có năm phần giống ta. Trong tiệc mừng, ta vô tình làm bẩn váy áo của nữ tử kia. Nàng ta khóc lóc thảm thiết. Bình thường Bùi Nghiễn Lễ lúc nào cũng lạnh lùng như băng nhưng lần đầu tiên hắn lại nổi giận với ta. “Lục Thời Cẩm, nàng có thể đừng vô lý gây sự được không?” Vô lý gây sự? Ta mặt không biểu cảm, tát hắn một cái. “Bản cung cho ngươi mặt mũi sao!” Có phải nên để hắn nhìn xem, vô lý gây sự thực sự là như thế nào không?
Mười Năm Xuyên Không Con trai lừa tôi rằng chồng đã vô tình ăn phải bùa yêu, cần phải ly hôn mới có thể giải phép. Lúc tôi tin là thật, nó lại quay đầu trông đợi người mẹ mới của nó trong phòng bệnh. Sau đó, cô bạn thân xuyên không đến đây với dáng hình thu nhỏ gọi tôi là mẹ. Khi hai đứa đánh nhau vì tranh giành đồ chơi, tôi bế cô bạn thân lên, lạnh lùng nói với Tống Ngư Ngư: “Con không biết phải nhường em gái sao?” Tống Ngư Ngư ngay lập tức bật khóc.
Bạch Nhật Mộng Ta xuyên thành phi tử của Hoàng đế, mà dường như Hoàng đế yêu ta đến điên cuồng. Nhưng trong lãnh cung, ta tìm thấy những lời mà một vị phi tần bị phế truất để lại cho ta. Nàng viết: “Đừng nói với Hoàng đế rằng ngươi là người xuyên không, đừng tin hắn, mau chạy đi!”