Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Nhất Sinh Bình An

Nhất Sinh Bình An Vào ngày phu nhân tướng quân Dịch gia hạ sinh, bầu trời kinh thành đỏ rực, ánh vàng chiếu khắp phòng. Một đạo sĩ đã lớn tiếng nói rằng đây là điềm đại cát, giống như có điềm báo của phượng hoàng. Tuy nhiên, đạo sĩ này không ngờ rằng Dịch gia lại sinh đôi hai nữ nhi. Mọi người đều cười, làm sao phượng hoàng có thể tồn tại cùng lúc hai con? Thế là đạo sĩ bị đuổi ra khỏi kinh thành vì bị coi là lừa đảo. Chỉ có ta biết, ông ấy nói đúng sự thật.

Thay Người Đánh Cặn Bã

Thay Người Đánh Cặn Bã Để hoàn thành tâm nguyện của người ủy thác, tôi vừa xuyên vào tiểu thuyết đã bị nữ chính dùng đạo đức trói buộc. “Lộ Dao, coi như tôi cầu xin cậu trả lại suất tuyển thẳng cho tôi đi! Suất tuyển thẳng này đối với cậu chẳng có ý nghĩa gì!” “Nhưng tôi thì khác, suất tuyển thẳng này là cơ hội đổi đời duy nhất của tôi!” Nữ chính đứng trên nóc tòa nhà dạy học, nước mắt lưng tròng, trông có vẻ như đang kể khổ nhưng thực tế lời nói ra lời vào đều đang chỉ trích tôi đã cướp mất suất tuyển thẳng vốn thuộc về cô ta. Giáo viên chủ nhiệm vốn luôn nhắm vào tôi thì chẳng đoái hoài đến, cứ cứng rắn yêu cầu tôi nhường lại suất tuyểnthẳng. Máy quay chĩa vào gương mặt cực kỳ bình tĩnh của tôi, tôi nhìn màn kịch tự biên tự diễn này, trong tiếng thúc giục cùng chỉ trích của mọi người, chậm rãi mở miệng nói: “Được thôi, cậu muốn tôi nhường lại cho cậu!”

Giành Lấy Tân Sinh

Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.

Quay Ngược Thời Gian

Quay Ngược Thời Gian Phu quân của ta có siêu năng lực có thể quay ngược thời gian. Hắn đã nhiều lần sử dụng năng lực này để cứu bạch nguyệt quang của mình. Hoàn toàn không quan tâm đến việc ta bị cuốn vào hiệu ứng cánh bướm, sảy thai, gãy chân, cả nhà bị chém đầu. Ta nói với hắn rằng nếu hắn còn quay ngược thời gian nữa, ta sẽ biến mất. Hắn im lặng hồi lâu, rồi vẫn buông tay ta ra. “Đừng làm loạn.” Thời gian lưu động. Quay trở lại thời điểm trước khi ta xuyên không đến đây. Khi hắn đầy phấn khích đến nhà ta cầu hôn. Trước mặt hắn chỉ có nguyên thân ngơ ngác: “Vị công tử này, chúng ta có quen nhau không?” Trên thế gian này, không còn ta nữa. Hắn phát điên rồi.  

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng Tôi xuyên vào tiểu thuyết 18+ thể loại mệt tâm, vừa đến đã đâm thẳng vào ổ phản diện. Tin tốt: anh nào cũng đẹp trai. Tin xấu: thằng nào cũng không điêng thì khùng. Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng còn chạy nhanh hơn tôi: “Một lũ bí*n thái, thích cô ta thì không thể thích tôi à?!”

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái!

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái! Tông môn toàn môn bị diệt, ta – một cường giả Vô Tình Đạo – ngã xuống đất, sắp chết đến nơi thì trông thấy sư muội trà xanh yếu đuối tựa vào lòng Ma Tôn. Nàng chỉ vài câu đã khiến Ma Tôn buông lỏng cảnh giác, sau đó rút dao găm, một kích lấy mạng hắn, báo thù cho tông môn. Ta chấn động sâu sắc. Trọng sinh trở lại, kẻ luôn theo đuổi con đường mạnh nhất như ta, đã bái sư muội trà xanh làm sư phụ. “Vô Tình Đạo không thể giết Ma Tôn, chỉ có Trà Đạo mới là mạnh nhất!” “Xin sư muội truyền thụ cho ta Trà Đạo!” Sư muội trà xanh cả kinh: “Sư tôn, đại sư tỷ luyện kiếm đến hỏng cả đầu rồi!” Nhưng nếu sư muội không muốn dạy thì sao đây? Chỉ có thể đem tinh thần ôn tập thi đại học đời trước của ta ra, lén học lỏm mà thôi.

Chẳng Đến Mười Năm

Chẳng Đến Mười Năm Đến cổ đại năm thứ bảy. Đại tỷ đ.iên rồi. Nhị tỷ cũng tàn phế. Đến người thông minh nhất là tam tỷ, cũng bị tiểu thiếp hãm hại đến mức bị hủy dung. Trước khi rời đi, tam tỷ đứng trước bia m.ộ của con gái nhỏ rất lâu. “A Trản, nếu muội đánh cược vào tình cảm đế vương ở trong cái xã hội phong kiến này, so với chúng ta, muội sẽ thua càng thảm hại hơn.” Đúng vậy. Ta rốt cục phải ngu ngốc đến mức nào, mới vọng tưởng đánh cược vào tình yêu của đế vương đối với bản thân cơ chứ?

Dân Quốc Phong Nguyệt Lệ

Dân Quốc Phong Nguyệt Lệ Túy Hương Lâu đón một cô nương đến, nàng khăng khăng đòi làm kỹ nữ, còn luôn miệng nói về cảnh phồn hoa thập lý Dương Trường, phong hoa tuyết nguyệt, bảo rằng đây là một thời đại lãng mạn. Vậy thì hãy để nàng ở trong thời đại ăn thịt người này mà trải nghiệm xem “lãng mạn” là như thế nào.

Yêu Hậu

Yêu Hậu Quý phi nói rằng, thực ra nàng ta là người xuyên không đến đây, còn chúng ta đều là nhân vật trong tiểu thuyết. Nàng ta là nữ chính, còn ta là nữ phụ ác độc, Hoàng thượng là nam chính, và nàng ta nhất định phải chinh phục được ngài ấy. Quả nhiên, nàng ta đã chiếm được sự sủng ái đặc biệt của Hoàng đế, lấy quyền quản lý hậu cung, thậm chí còn muốn cướp luôn ngôi vị Hoàng hậu của ta. “Ngươi dựa vào cái gì, chẳng phải chỉ là sự sủng ái của một tên nam nhân thôi sao?” Ta thực sự không thể chịu đựng nổi nữa, người xuyên không này không có chút quyền lực nào, làm sao dám đụng đến vị trí của ta? “Chim sẻ vẫn là chim sẻ, bản cung dù có nhường tổ phượng hoàng này, ngươi có ngồi vững được không?” Tổ tiên của ta là công thần khai quốc, tổ phụ vì cứu giá mà được phá cách chôn vào hoàng lăng, phụ thân ta thừa kế tước vị, ca ca ta hiện giờ cũng là Tể tướng nhất phẩm. “Ngươi gọi cái này là “cung đấu” ư? Bản cung phải xem ngươi lấy gì để đấu với ta!”

Cung Yên Ngọc Dịch Tửu

Cung Yên Ngọc Dịch Tửu Tôi xuyên không về cổ đại thành nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi làm nhục nam chính đang sa cơ lỡ vận. Tôi nắm cổ hắn rót rượu kích thích vào miệng, không nhịn được cảm thán: “Quả nhiên hoàng cung toàn là rượu ngon.” Nam chính uể oải đáp: “Trăm tám mươi đồng 1 ly đấy.” Hóa ra mọi người đều là người xuyên không, vậy thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều! Tôi lịch sự thương lượng với hắn: “Xin lỗi, lát nữa tôi phải cưỡng ép anh, phiền anh chịu đựng một chút nhé.” Nam chính khẽ cắn vành tai tôi: “Tối nay tôi cùng nữ chính hẹn hò bên bờ sông, phiền cô đến bắt gian nhé.” Tôi nghiêm túc ghi nhớ, kết quả tối đó vô ý ngủ quên. Nửa đêm bị lay tỉnh, giọng nam chính khàn đặc. “Sao em không đến? Tôi đợi em cả đêm, chẳng lẽ em không hề thích tôi chút nào sao?”

Thâu Hương Thiết Ngọc

Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?  

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?

1001 Cách Trở Nên Giàu Có

1001 Cách Trở Nên Giàu Có Tôi xuyên thành một người qua đường không nghèo cũng hèn trong tiểu thuyết. Lúc tôi thấy nam chính quăng bỏ thẻ ngân hàng do nữ phụ độc ác đưa, còn lớn tiếng mắng cô ấy: “Ai cần cô bố thí!” Tôi lập tức nhặt cái thẻ ngân hàng đó lên. “Em cần! Em cần! Chị gái xinh đẹp ơi tới bố thí em đi, tới sỉ nh//ục em đi!” Nam nữ chính: ??? Nữ phụ độc ác đần người một chút. Từ đó trở đi, tôi trở thành tuỳ tùng nhỏ của cô ấy, thẳng đường tiến lên đỉnh cao cuộc đời.

Trời Quang Mây Tạnh

Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.

Hậu Cung Của Công Chúa

Hậu Cung Của Công Chúa Tôi tên là Lưu Diệu, một chàng trai năng động. Một hôm xuyên không, tôi lại trở thành một trong những “trai lơ” trong phủ công chúa. Một người đàn ông cao lớn như tôi, làm sao có thể dựa dẫm vào người khác? Tôi muốn thành đạt trong sự nghiệp và thành lập bang hội Diệu gia của riêng mình. Nhưng không ngờ rằng, khi bước vào phủ, tôi lại nhận được sự sủng ái đặc biệt từ công chúa.

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

XUYÊN TỚI 20 NĂM SAU KẺ THÙ LẠI TRỞ THÀNH CHỒNG TÔI

Trên diễn đàn trường có người đẩy thuyền tôi với kẻ thù không đội trời chung – nam thần học bá Tống Yến Sơ.Tôi thẳng thừng tuyên bố: “Dù toàn bộ đàn ông trên thế giới có chết sạch, tôi cũng không bao giờ thích Tống Yến Sơ.”Tống Yến Sơ liền tiếp lời: “Thà đi tu còn hơn.”Kết quả là sau một giấc ngủ, tôi tỉnh dậy đã xuyên tới mười năm sau –Không những kết hôn với Tống Yến Sơ…Còn sinh cho anh ta hai đứa con!

Em Gái Của Phản Diện Bệnh Kiều

Em Gái Của Phản Diện Bệnh Kiều Anh trai tôi là nam phụ phản diện, kiểu bệnh kiều u ám. Nhưng giờ đây… anh lại có thêm một đứa em gái mới sinh — chính là tôi. Khi nữ chính bỏ trốn với nam chính, theo kịch bản, anh lẽ ra phải hắc hóa, giam giữ nữ chính để trả thù tình. Vậy mà giờ, anh lại mặt lạnh như băng, thuần thục thay tã cho tôi, tay còn lắc bình sữa vừa pha nóng hổi. Khi anh bôn ba ngàn dặm để bắt nữ chính về, tôi ở biệt thự khóc đến xé ruột xé gan. Anh bất đắc dĩ thở dài: “Bắt người tạm hoãn, về dỗ trẻ con đã.” Sau đó, nam nữ chính kết hôn. Anh tôi ôm tôi ngồi ở bàn chính. Nam nữ chính cảm kích đến mức làm hẳn một bàn đồ ăn dặm dành cho tôi. Anh quét mắt một vòng, sắc mặt lập tức đại biến: “Không biết trẻ con không ăn được đồ lạnh à? Nó mà tiêu chảy, ai trong mấy người định giặt quần cho con bé?”

Về Nhà

Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.

Xuyên Không Làm Tiểu Phú Bà

Xuyên Không Làm Tiểu Phú Bà Tôi xuyên thành nữ nhi của một thương gia nghèo rớt mồng tơi không có gì ngoài tiền. Không có kịch bản được cưng chiều, cũng không có hệ thống bảo vệ. Nhưng điều đó có liên quan gì chứ? Không có hào quang nhân vật chính, tôi vẫn có thể khiến mọi người phải kinh ngạc. Khi bà mẫu và phu quân trước mặt mọi người trách móc tôi ba năm không sinh được con, muốn đuổi tôi ra khỏi phủ để chiếm đoạt của hồi môn, tôi thuận thế quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân chàng… chàng… nhiều năm không “cứng” được, thuốc thang cũng không chữa được, từ khi thành thân đến nay, con dâu vẫn còn trong trắng, làm sao có thể mang thai được?” Tới đi, cùng nhau tổn thương đi! Chứng minh chuyện này, giờ đến lượt vị phu quân tốt của tôi ra tay rồi. …