Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh

Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.

Xuyên Thành Quản Gia Của Tổng Tài

Xuyên Thành Quản Gia Của Tổng Tài Tôi là quản gia riêng của tổng tài. Khi cỏ trên mộ nữ chính đã mọc cao hai mét, hắn ta mới hỏi tôi: “Cô ấy đâu?” Tôi bắt đầu lặp lại lời thoại bản thân đã thuộc lòng: “Phó tổng, phu nhân cô ấy đã không còn…” Tổng tài nhíu mày: “Phó tổng là ai?” Chếc mịa, quên cmn mất. Phó tổng là tổng tài bên thế giới khác mà tôi từng xuyên qua =.=. Còn tên tổng tài ở cái thế giới này là Quý tổng …

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ Tôi xuyên không thành vương mẫu nương nương. Vừa mới xuyên đến đã đụng phải thất tiên nữ* lén lút hạ phàm. Đương nhiên tôi đã lựa chọn đồng ý. Còn cẩn thận giúp nàng ta tạo thân phận người phàm, thu hồi lại tiên pháp sau đó còn tự tay tiễn nàng ta hạ phàm, để nàng ta và Đổng Vĩnh hoàn toàn trở thành một đôi phu thê người phàm. Sau khi nàng ta đi, tôi triệu tập tất cả các tiên nữ trên thiên đình lại, cùng nhau xem phát sóng trực tiếp cuộc sống của thất tiên nữ ở phàm gian, bàn đào rượu tiên đầy đủ, mỗi ngày tâm đắc diễn giải ba nghìn từ. Cuối cùng, không còn tiểu tiên nữ nào tơ tưởng đến phàm gian nữa.

Lối Thoát Của Mỹ Nhân

Lối Thoát Của Mỹ Nhân Ta là một trong những mỹ nhân được dâng hiến cho bạo quân. Vừa bước vào cửa điện, bạo quân liền cười lạnh lùng: “Thở ồn ào quá, lôi ra ngoài ch.ém đ.ầu đi.” Haha. Thân thể cứng ngắc, hóa ra là sắp ch.ết. Mỹ nhân đứng bên cạnh ta run lên bần bật trước lời nói của bạo quân. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu ầng ậng lệ, ngón tay siết chặt tà váy, nàng buồn bã cất lời: “Triệu Dịch …” Lời nói dứt xuống, cả điện bỗng chốc quỳ rạp xuống đất. Vi phạm kỵ húy của bạo quân, khiến bạo quân tức giận, tất cả mọi người trong điện này đều có thể bị ché.m đầ.u. Muốn ch.ết sao. Quỳ hồi lâu, đầu gối đau nhức. Bạo quân ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt tối sầm lại. Nàng cắn môi nhìn thẳng vào hắn. Bạo chúa bước xuống đài cao, bóp lấy cằm nàng, ánh mắt lại tối sầm xuống: “Khương Phù, ngươi thế mà còn dám quay lại.” “Ngươi không sợ trẫm g.iết ngươi sao?” Ta càng vùi đầu sâu hơn. Chỉ sợ hắn ta nổi điên, chỉ tay vào ta nói “Cả nhà ngươi cũng ch.ết theo luôn đi!” Khương Phù không nói gì, nước mắt lăn dài, lao vào lòng Triệu Dịch, đôi tay mảnh mai ôm lấy vòng eo thon gọn của vị hoàng đế. Nàng ngẩng đầu lên, lộ ra cần cổ xinh đẹp. “Được rồi, vậy ngươi cứ gi.ết hết đi. Thay vì hành hạ lẫn nhau như thế này, thà c.hết còn hơn.” … Trời sập nhờ miệng là nhờ cái miệng ngươi đó. Ta lặng lẽ lùi về sau lưng Khương Phù. “Ngươi không sợ chết, vậy bọn họ thì sao?” Triệu Dịch ánh mắt âm trầm, quét nhìn mọi người trong điện. Ôi mẹ ơi. … Xin lỗi, ta đột nhiên thấy không được khỏe, nên xin phép không tham gia hoạt động lần này nhé. Khương Phù đẩy hắn ra, chắn trước mặt ta: “Không được! Ta sẽ đi với ngươi, ngươi buông tha cho họ đi!” Nói rồi ngoảnh đầu hét về phía ta: “Trần Hạnh tỷ, mau chạy nhanh đi——” Ta nhìn nàng một cái thật sâu, rồi quay đầu bỏ chạy. Hi hi. Lại thêm một ngày sống nữa rồi~ “Trẫm xem ai dám để nàng ta chạy!” Thị vệ nhận được lệnh của bạo quân, cầm kiếm chặn ta lại. Lưỡi kiếm nhọn chĩa thẳng vào cổ họng ta. … Không vui nha mấy cha.

Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới

Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới Tôi là một phản diện pháo hôi trong tiểu thuyết tu tiên. Một ngày nọ, khi được cấp trên giao nhiệm vụ tiêu diệt một ngôi làng, tôi tình cờ bắt gặp một đứa trẻ có cốt cách phi phàm. Vừa nhìn thấy tôi, nó đã liều mạng bỏ chạy. Kết quả, nó chạy đến vách núi, để lại lời tuyên thệ báo thù rồi nhảy xuống. Ngay sau đó, hệ thống của tôi vang lên thông báo: “Đinh! Mục tiêu ‘Nhổ cỏ tận gốc’ chưa đạt được, nhân vật chính sẽ gặp được cao nhân ẩn thế, trăm năm sau trở lại báo thù.” Buồn cười ghê. Thế thì tôi cứ thả thêm hơn trăm đứa trẻ nữa, cho vị cao nhân kia một cú sốc nhẹ vậy.  

Tiểu Điện Hạ và Xác Ướp Bí Ẩn

Tiểu Điện Hạ và Xác Ướp Bí Ẩn Trong quá trình khảo cổ học, chúng tôi đã khai quật được một thi thể nam giới vô cùng đẹp đẽ, trông giống hệt như còn sống, khiến cả thế giới chấn động. Ngày hôm sau, thi thể đó lại biến mất một cách kỳ lạ, như thể đã bốc hơi. Đêm ấy, “hắn” xuất hiện trước giường tôi, ánh mắt si mê lại điên cuồng: “Bắt được nàng rồi, tiểu Điện hạ của ta.”

Mộng Xuân Ở Kim Lăng

Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?

Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta

Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”

Chị Em Tốt Đồng Lòng

Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”

Về Nhà

Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.

Mùa Xuân Của Cô Vợ Nuôi Từ Bé

Mùa Xuân Của Cô Vợ Nuôi Từ Bé Tôi là con dâu nuôi từ bé của nhà Tạ Kim Ngôn. Nhưng chuyện đầu tiên Tạ Kim Ngôn làm sau khi đậu Trạng nguyên, là nhận tôi làm nghĩa muội. Tôi biết, Tạ Kim Ngôn là người cao ngạo, chắc chắn không đời nào chịu lấy một người phụ nữ quê mùa chỉ biết làm ruộng nấu cơm. Mà tôi lại là một sinh viên nông nghiệp xuyên không về thời cổ đại, làm nông đương nhiên quan trọng hơn đàn ông chứ! Thế nên bọn tôi chia tay sớm bớt đau khổ, hắn mưu cầu vinh hoa phú quý của hắn. Tôi theo đuổi cuộc sống bình đạm của tôi. Nhưng tự dưng đến một ngày, lúc tôi đang ôm cái bụng bầu dạy hai mươi bốn tiết khí cho học sinh ở giảng đường. Thì Tạ Kim Ngôn vốn nên ở kinh thành làm quan lại mặt mày phiền muộn, cắn răng nghiến lợi gọi tôi: “Tiểu Vân, muội mang thai con của ai?” Tôi chau mày nhìn hắn như thần kinh: “Đại ca, ngươi mất trí nhớ rồi hả? Ta là nghĩa muội của ngươi, thì đương nhiên là mang thai con của em rể ngươi rồi.”

Quả Thông Nhỏ Trong Tay Ma Tôn

Quả Thông Nhỏ Trong Tay Ma Tôn Tôi bị đại phản diện trói buộc rồi! Cứ mỗi khi ngủ, tôi với hắn lại hoán đổi thân xác cho nhau. Để tránh bị hắn liên lụy, tôi ngày ngày chăm chỉ làm việc, thay hắn thu phục lòng người, làm việc thiện tích đức. Nhờ vậy, hai giới hòa bình thịnh vượng, nhắc đến ma tôn ai cũng tán thưởng, ca ngợi. Cho đến khi… hắn ép tôi vào góc tường, giọng khàn khàn trầm thấp: “Cả trăm năm cơ nghiệp của ta, đều bị ngươi hủy hoại hết rồi sao?”

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Tiểu Thuyết Mary Sue

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Tiểu Thuyết Mary Sue Sau khi xuyên thành mẹ của nữ chính trong một tiểu thuyết Mary Sue, tôi thức tỉnh hệ thống. Bên cạnh tôi là một đứa bé còn nằm trong tã lót. Hệ thống nói với giọng đầy phấn khích: [Cô phải bỏ rơi nó, giao nó cho người cha nghiện rượu và bạo lực nuôi dưỡng.] [Nó sẽ lớn lên trong những thử thách và khó khăn, sau đó, giống như một bông hoa dại kiên cường trong nghịch cảnh, thu hút sự chú ý của người thừa kế tập đoàn Kỳ Thị.] [Đợi đến khi họ kết hôn, cô quay lại nhận thân, như vậy sẽ có thể sống cuộc đời giàu sang trong gia đình hào môn.] Tôi nhìn đứa bé đang cười khúc khích kia, im lặng một lúc lâu. [Nếu tôi không bỏ rơi nó thì sao?] Hệ thống khựng lại một chút, dường như không ngờ rằng có người lại hỏi như vậy. Rất nhanh, nó đáp lại với giọng điệu chế nhạo: [Vậy thì nó sẽ chỉ trở thành một người bình thường nhất, đi học bình thường, làm việc bình thường, cũng sẽ không thu hút được sự chú ý của tổng tài.] Tôi mỉm cười: [Như vậy cũng rất tốt, phải không?] Nếu tất cả những khổ đau của con bé chỉ để thu hút sự chú ý của một người đàn ông. Vậy thì, không phải trải qua những khổ đau đó cũng tốt, đúng không?

Hoàng Hậu Không Muốn Sống Nữa!!

Hoàng Hậu Không Muốn Sống Nữa!! Ta xuyên không trở thành Hoàng hậu, lập tức sai người mang đến một dải lụa trắng, chuẩn bị thắt cổ tự tử. Thứ lỗi cho ta, nguyên chủ, dù ngươi đã trải qua biết bao gian nan mới đạt được ngôi vị Hoàng hậu, nhưng ta cũng đã chật vật sống vất vưởng ba mươi năm, khó khăn lắm mới có thể chết đi được. Khi dải lụa siết chặt cổ, toàn thân ta dần thả lỏng, biểu cảm thanh thản, khóe môi khẽ nhếch cười. Đi nhanh một chút, có khi xuống dưới hoàng tuyền còn có thể gặp lại nguyên chủ của cơ thể này.

Tái Ngộ Năm 1971

Tái Ngộ Năm 1971 Năm 1971 đã trôi qua hơn nửa. Thẩm Tịch Sơn nổi điên, đập nát toàn bộ những bức phù điêu sơn dầu trong căn biệt thự sang trọng. Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ném thẳng tờ báo vào mặt tôi: “Cảng Thành vừa ban hành luật hôn nhân mới, chính thức bãi bỏ chế độ nạp thiếp. Giờ thì tôi không thể cưới cô ca nữ đó vào nhà được nữa.” “Cô có biết cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con gái, năm nay 5 tuổi rồi không? Tôi nợ cô ấy, nhưng lại chẳng thể cho cô ấy một danh phận!” Tôi nhìn hắn, giọng điềm nhiên: “Vẫn có cách.” “Chỉ cần anh ly hôn với tôi, là có thể cưới cô ta rồi.” Năm đó, lúc quỳ suốt một ngày một đêm để cầu hôn tôi, chắc anh ta không ngờ rằng, sau này lại có ngày chán ghét tôi đến thế. Mười lăm năm đồng cam cộng khổ. Yêu đến cuối cùng, người đàn ông ấy lại hỏi tôi vì sao còn chưa chet.

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử “Ta là giảng viên ưu tú của Trung Công Giáo Dục, xuyên không vào hậu cung, cực kỳ giỏi nuôi dạy hài tử, tổng cộng chín đứa con được ta nuôi dưỡng đều là nhân trung long phượng. Thế nhưng, vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, cửu tử đoạt đích, máu chảy thành sông. Kẻ sống sót duy nhất quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, ta dùng một tấm lụa trắng kết thúc sinh mệnh tàn tạ, lần nữa mở mắt, trở về lúc Hoàng đế bảo ta nuôi dạy chúng. Ta “Bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại: “Ai thích nuôi thì cứ việc, thần thiếp không nuôi nữa!”

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung Sau năm năm làm giáo viên mầm non, tôi bỗng xuyên không thành phi tần thấp kém nhất trong hoàng cung. Vì không có bàn tay vàng, tôi quyết định buông xuôi. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, Tần phi ở cùng một cái cung điện với tôi đột nhiên bị ban chết. Ngũ Hoàng tử ba tuổi dưới gối của nàng bỗng trở thành củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại, lại rơi xuống trên đầu tôi. Chăm trẻ con chứ gì, đây là chuyện tôi giỏi nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị quý nhân qua đời, công chúa mới đầy tháng của nàng được đưa đến cung tôi. Sau đó nữa, Mai phi ngang ngược càn rỡ rơi đài, trưởng công chúa mười tuổi cũng được xếp hàng đưa đến…

Giành Lại Hạnh Phúc Của Bản Thân

Giành Lại Hạnh Phúc Của Bản Thân Sau khi bị chồng cùng con trai đưa vào viện dưỡng lão, cuối cùng hệ thống cũng nhớ đến tôi. Lúc đó, tôi đã là một bà lão tóc bạc phơ ngồi xe lăn. Hệ thống xin lỗi tôi, lại ngạc nhiên trước cảnh ngộ khốn cùng của tôi. [Ký chủ, điểm tích lũy của cô đâu?] Tôi ngước đôi mắt đục ngầu, đếm trên đầu ngón tay. Kết hôn lập gia đình, sự nghiệp của chồng, con trai bệnh nặng… [Cô không giữ lại chút nào sao?] “Có chứ, sáu mươi tám tuổi bị tai nạn xe hơi què chân, chồng với mối tình thời thanh mai trúc mã nối lại tình xưa, con trai lười chẳng thèm quan tâm, tôi ở viện dưỡng lão chờ chết.” Hệ thống im lặng, đưa ra đề nghị bồi thường. “Vậy thì… Tôi đến đây thế nào thì về thế ấy, trả lại toàn bộ điểm tích lũy cho tôi.” Lúc đến, tôi là một thiếu nữ tràn đầy nụ cười, lúc đi cũng phải như vậy.  

Xuyên Thành Thê Tử Của Thụ Chính

Xuyên Thành Thê Tử Của Thụ Chính Ta xuyên vào một quyển đam mỹ, trở thành nữ phối – thê tử của nhân vật chính thụ, hành nghề mổ heo. Nhân vật chính thụ – Hồ An Nhi, dung mạo vô song, dáng người mềm mại, giọng nói ngọt ngào quyến rũ. Nhóm công theo đuổi hắn gồm có: Vương gia công – phong lưu, quyền quý. Hòa thượng công – cấm dục, nhẫn nhịn. Phản diện công – điên cuồng, âm hiểm. Bọn họ đều say mê Hồ An Nhi đến tận xương tủy, theo đuổi không ngừng. Nhưng Hồ An Nhi lại như lâm đại địch, nhìn bọn họ bằng ánh mắt đầy căm hận. Thậm chí, vì muốn khiến họ chết tâm, hắn còn định cùng ta diễn một màn xuân cung ngay trước mặt bọn họ. Ta cảm thấy không thể mất mặt như vậy, liền đẩy hắn ra. Hắn mềm nhũn ngã xuống đất, ánh mắt mông lung, môi khẽ mở, gọi ta bằng giọng nũng nịu: “Bảo Châu nhi…” Ta chẳng có cảm giác gì, nhưng ánh mắt của ba vị công lại thay đổi!