Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Xuyên Hồn

Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, từng thất bại trong cuộc chiến khốc liệt chốn thâm cung, thế rồi một sáng nọ, hồn ta xuyên vào thân xác của một cung nữ nhỏ bé. Kiếp trước, ta tinh thông âm luật, ca múa tuyệt vời, lại am hiểu điều hương, nhưng tất cả tài nghệ đó vẫn không giúp ta chiến thắng được cuộc chơi cay nghiệt ấy. Vốn tưởng kiếp này cũng sẽ phải đối mặt với những âm mưu và đố kị không dứt. Nào ngờ, ta phát hiện ra tất cả hoá ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng, ỷ quyền hống hách. Thục Phi làm ra vẻ thanh cao, đoan trang. Hoàng hậu thì si tình, tựa như đoá hoa cúc nhạt sắc, lãnh đạm đến đáng thương… Ngay cả Hoàng thượng cũng đôi lúc tỏ ra ngây ngô, khiến người khác không khỏi bật cười. Với tất cả bản lĩnh của mình, nếu không lên ngôi nữ đế thì thật là uổng phí!

1001 Cách Trở Nên Giàu Có

1001 Cách Trở Nên Giàu Có Tôi xuyên thành một người qua đường không nghèo cũng hèn trong tiểu thuyết. Lúc tôi thấy nam chính quăng bỏ thẻ ngân hàng do nữ phụ độc ác đưa, còn lớn tiếng mắng cô ấy: “Ai cần cô bố thí!” Tôi lập tức nhặt cái thẻ ngân hàng đó lên. “Em cần! Em cần! Chị gái xinh đẹp ơi tới bố thí em đi, tới sỉ nh//ục em đi!” Nam nữ chính: ??? Nữ phụ độc ác đần người một chút. Từ đó trở đi, tôi trở thành tuỳ tùng nhỏ của cô ấy, thẳng đường tiến lên đỉnh cao cuộc đời.

Gió Xuân Chảy Dài

Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]

Phong Tình Nguyệt Ý

Phong Tình Nguyệt Ý “Thê … thê chủ, ta đau quá…” Một cơn choáng váng qua đi. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã nhìn thấy trên giường, một thiếu niên hoa lê đới vũ, trông đáng thương vô cùng. Cây roi trong tay ta bất giác rơi xuống đất. Ta là ai? Đây là đâu?  

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ Tôi xuyên không thành vương mẫu nương nương. Vừa mới xuyên đến đã đụng phải thất tiên nữ* lén lút hạ phàm. Đương nhiên tôi đã lựa chọn đồng ý. Còn cẩn thận giúp nàng ta tạo thân phận người phàm, thu hồi lại tiên pháp sau đó còn tự tay tiễn nàng ta hạ phàm, để nàng ta và Đổng Vĩnh hoàn toàn trở thành một đôi phu thê người phàm. Sau khi nàng ta đi, tôi triệu tập tất cả các tiên nữ trên thiên đình lại, cùng nhau xem phát sóng trực tiếp cuộc sống của thất tiên nữ ở phàm gian, bàn đào rượu tiên đầy đủ, mỗi ngày tâm đắc diễn giải ba nghìn từ. Cuối cùng, không còn tiểu tiên nữ nào tơ tưởng đến phàm gian nữa.

Nữ Phụ Thức Tỉnh

Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.  

Mong Trùng Phùng

Mong Trùng Phùng Cha vì một xâu tiền mà bán rẻ ta và a tỷ. A tỷ bị bán cho tên thọt chân họ Chu ở đầu làng, còn ta bị bán cho tên gù lưng họ Trương ở cuối làng. Tên thọt chân họ Chu một năm cưới đến năm bà vợ, người nào người nấy cũng yểu mệnh. Gã gù lưng họ Trương thì nhỏ hơn ta ba tuổi, mắc bệnh lao, cũng chẳng biết có sống nổi dăm bữa nửa tháng nữa không. Cả hai đều chả phải là mối nhân duyên tốt đẹp gì. Ta thấy kiếp này của ta coi như xong rồi. Nhưng đến ngày thành thân, đợi mãi đợi mãi, người vén khăn che mặt ta lại không phải là tên gù lưng họ Trương, mà là a tỷ. Tỷ ấy tay trái cầm dao, trên người đầy máu, mồ hôi cùng bùn đất hòa vào nhau, cười với ta: “Tiểu muội, a tỷ đưa muội đi, muội có muốn đi không?”

Hoa Khôi Đầu Bảng Xuyên Không

Hoa Khôi Đầu Bảng Xuyên Không Thành Tiểu Hoa Giới Giải Trí Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.

Dục Nhiên

Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.

Tương Tư

Tương Tư Ta bất ngờ nghe được tiếng lòng của Hoàng thượng. Khi người khác tâng bốc lẫn nhau, ngài ấy: [Ngu ngốc! Hắn cho ngươi đội nón xanh mà vẫn gọi hắn là huynh đệ!] Khi phê duyệt tấu chương, ngài ấy: [Thật không thể chịu nổi mà, tên đề đốc này có vấn đề gì không? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng xoài!] Trên long sàng, ngài ấy: [Hôm nay trẫm đặc biệt mặc áo lót có thêu rồng, lát nữa hoàng hậu chắc chắn sẽ thích! Hí hí~] Ta:… Ngài đúng là không biết xấu hổ!

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử “Ta là giảng viên ưu tú của Trung Công Giáo Dục, xuyên không vào hậu cung, cực kỳ giỏi nuôi dạy hài tử, tổng cộng chín đứa con được ta nuôi dưỡng đều là nhân trung long phượng. Thế nhưng, vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, cửu tử đoạt đích, máu chảy thành sông. Kẻ sống sót duy nhất quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, ta dùng một tấm lụa trắng kết thúc sinh mệnh tàn tạ, lần nữa mở mắt, trở về lúc Hoàng đế bảo ta nuôi dạy chúng. Ta “Bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại: “Ai thích nuôi thì cứ việc, thần thiếp không nuôi nữa!”

Nguyệt Chiếu Cô Chiêu

Nguyệt Chiếu Cô Chiêu Mẹ ta là một nữ nhân xuyên không, đã cùng cha ta từ lúc nghèo khó đến lúc phú quý, chịu bao khổ cực. Thế nhưng, vào ngày cha ta được phục chức, ông lại mang thuốc cứu mạng của ta tặng cho nữ tử mà ông coi là bạch nguyệt quang. Mẹ ta ôm lấy ta, lúc ấy đang phát bệnh tim, nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Bà chỉ bình tĩnh hỏi ta: “Ba ngày nữa, con có muốn về nhà cùng ta không?” Ta ngơ ngác gật đầu, trong lòng có chút kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?” Mẹ ta ngước nhìn trời, giọng nói càng thêm kiên định: “Đúng vậy, chỉ ba ngày nữa thôi.”

Nguyện Giả Thượng Câu

Nguyện Giả Thượng Câu Ta là một vị công chúa cầm kỳ thi họa đều chẳng giỏi, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới việc ta được sủng ái. Bởi vì cả đời này của ta đều dốc hết tâm sức vào sự nghiệp vĩ đại mang tên “Làm sao để trở thành một công chúa được yêu chiều”. Vì mục tiêu này, ta cần cù chịu khó, cẩn thận từng li từng tí. Khi các công chúa khác còn đang chật vật học cầm kỳ thi họa, mong dùng chúng làm công cụ tranh sủng, thì ta đã vô cùng thành thục ôm lấy chân của các vị đại lão hậu cung. Ở trong vòng xoáy của những mỹ nhân ấy, ta bình tĩnh thong dong, ăn nói ngọt ngào, liên tục xoay chuyển tình thế, xứng danh bậc thầy giữ thăng bằng phiên bản hậu cung. Ngay cả phụ hoàng của ta cũng từng ôm ta vào lòng, cảm khái: “Nếu như trẫm mà được như Chiêu Chiêu đây, hậu cung này hẳn phải bình yên biết bao.”

XUYÊN TỚI 20 NĂM SAU KẺ THÙ LẠI TRỞ THÀNH CHỒNG TÔI

Trên diễn đàn trường có người đẩy thuyền tôi với kẻ thù không đội trời chung – nam thần học bá Tống Yến Sơ.Tôi thẳng thừng tuyên bố: “Dù toàn bộ đàn ông trên thế giới có chết sạch, tôi cũng không bao giờ thích Tống Yến Sơ.”Tống Yến Sơ liền tiếp lời: “Thà đi tu còn hơn.”Kết quả là sau một giấc ngủ, tôi tỉnh dậy đã xuyên tới mười năm sau –Không những kết hôn với Tống Yến Sơ…Còn sinh cho anh ta hai đứa con!

Bị Ép Làm Tổng Tài

Bị Ép Làm Tổng Tài  Tôi và anh em tốt cùng xuyên vào một bộ đam mỹ. Hắn trở thành tra công của một em thụ hiền lành như vợ hiền, còn tôi thì trở thành kim chủ của một sinh viên nghèo. Cả hai đứa mạnh mẽ nhịn nhục diễn theo cốt truyện, cưa đổ thụ chính rồi tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng sau lưng thì ngày nào cũng đốt nhang bái Phật, chỉ mong đối phương bớt hận mình một chút. Theo nguyên tác, những tra nam bị thụ chính hận thấu xương cuối cùng sẽ bị công chính chủ điên cuồng trả thù, kết cục không ngoài cái chớt. Nhìn thời điểm sắp đến cao trào, tôi và anh em tốt quyết đoán giả chết chạy trốn. “Đêm nay cày game thâu đêm không?” “Cày cái đầu cậu ấy, cuối cùng cũng có thể thoải mái chơi game rồi!” Hai tháng sau, khi đang chiến game điên cuồng trong một quán net thị trấn, cả hai chúng tôi bị tóm gọn. “Anh bảo là anh thích người hiền lành, tôi đã giả vờ làm vợ hiền suốt nửa năm, vậy mà anh chạy mất?” Anh em tốt: “……” “Tôi làm kim chủ chơi với cậu lâu vậy, bảo bối, cậu thực sự nghĩ tôi là sinh viên nghèo à?” Tôi: “……” “Tại sao thụ chính lại không hề đúng với tính cách trong truyện?” Hệ thống: “Có khi nào, người các cậu tán lại là công chính không?”  

Tình Yêu Giấu Kín

Tình Yêu Giấu Kín Một giấc ngủ dậy, tôi phát hiện mình đã xuyên đến năm năm sau, còn kết hôn với người chú nghiêm túc của bạn thân! Thiếu nữ trong sáng biến thành người vợ hiền dịu? Ban đầu, tôi nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chắc chỉ dừng lại ở mức tôn trọng nhau, tình cảm bình thường. Mạnh ai nấy sống. Ai ngờ việc đầu tiên Lục Minh Yến làm sau khi đi công tác về… Là ôm chặt tôi đang ngơ ngác đứng trước cửa mà hôn lên. Hôn xong còn chưa thỏa mãn, anh trầm giọng trách móc: “Bảo bối, em lạnh nhạt quá rồi, có phải ở sau lưng anh nuôi trai bao không?” Không phải chứ! Người đàn ông luôn nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo lúc nào cũng cài đến tận cổ – Lục Minh Yến đâu?! Còn cái con công lòe loẹt này là ai?!  

Quả Thông Nhỏ Trong Tay Ma Tôn

Quả Thông Nhỏ Trong Tay Ma Tôn Tôi bị đại phản diện trói buộc rồi! Cứ mỗi khi ngủ, tôi với hắn lại hoán đổi thân xác cho nhau. Để tránh bị hắn liên lụy, tôi ngày ngày chăm chỉ làm việc, thay hắn thu phục lòng người, làm việc thiện tích đức. Nhờ vậy, hai giới hòa bình thịnh vượng, nhắc đến ma tôn ai cũng tán thưởng, ca ngợi. Cho đến khi… hắn ép tôi vào góc tường, giọng khàn khàn trầm thấp: “Cả trăm năm cơ nghiệp của ta, đều bị ngươi hủy hoại hết rồi sao?”

Trà Xanh Đỉnh Nóc

Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”

Tiểu Bạch Thỏ Đến Rồi!

Tiểu Bạch Thỏ Đến Rồi! Trong tiệc sinh thần, phụ thân mang một nữ nhân về, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp. Mẫu thân tươi cười đón chào, còn giữ người ở lại trong phủ. Bà âm thầm ra hiệu với ta, ta hiểu rõ nhếch môi. Tiểu bạch thỏ vào lồng, hai mẫu tử chúng ta có thứ để chơi rồi.  

Tuyết Trung Tống Thán

Tuyết Trung Tống Thán Tôi xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ, thực ra cũng không tính là nữ phụ, chỉ là nha hoàn thân cận của thụ chính. Là một nha hoàn, tôi chỉ đam mê đứng tuyến đầu “đẩy thuyền” CP, nhưng càng đẩy càng thấy không ổn. Vào một đêm đen gió lớn, tôi một cước đạp tung cửa căn phòng đầy không khí mờ ám. “Buông hắn ra!” “Đi theo ta!” Thế là, tôi và mỹ nhân thụ bắt đầu con đường trốn chạy.