Trang chủ Thể loại Xuyên Không

Xuyên Không

Điền Tâm Dưỡng Mộng

Điền Tâm Dưỡng Mộng Tôi trượt chân ngã khỏi sân khấu tuyển chọn, rồi bị một cô gái cổ đại chiếm lấy thân xác. Cô ấy nói mình tên là Lâm Đại Ngọc. Vì muốn giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, cô ấy cắn răng thay tôi tiếp tục tham gia chương trình tuyển chọn “Thiếu nữ Quốc Phong 101”. Ban đầu cô ấy chỉ định góp mặt cho có, ai ngờ lại từ lớp F một đường tiến thẳng lên lớp A. Sau này, cả mạng xã hội đều đuổi theo cô ấy gọi “em gái ơi”. Từ khóa hot nhất trên Weibo: “Lâm muội muội cuối cùng cũng bước ra khỏi Đại Quan Viên rồi.”

Nam Phụ Thâm Tình Là Ba Tôi

Nam Phụ Thâm Tình Là Ba Tôi Ngày suýt ch//ết đói trên phố, tôi tự kiếm cha cho mình Tiêu Doanh, với mái tóc vàng chói, chỉ vào mặt tôi giận dữ: “Ông đây mới mười tám! Nhìn giống cha nhóc không?” Tôi mếu máo nhìn anh ta, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhất quyết không nói năng gì. Tiêu Doanh đành bó tay, phải dắt tôi về nhà. Từ đó, cả khu phố đều biết tên tiểu lưu manh khét tiếng nuôi một đứa con gái. Cho đến ngày định mệnh anh ta gặp nữ chính. Dưới mưa, nữ chính múa may quay cuồng để thu hút nam chính. Đáng lẽ anh ta phải xót xa, chạy tới bên che ô cho nữ chính, Tiêu Doanh lại ôm chặt tôi lên và giáo huấn: “Nhìn kỹ nhé, loại người này đều bị đi//ên cả. nhóc mà dám bắt chước, anh đ//ánh đòn nát đ//ít!” Tôi gật đầu ngoan ngoãn, rúc vào lòng anh ta. Kế hoạch cứu nam phụ bi thảm thành công!

Trời Quang Mây Tạnh

Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.

Hôm Nay Ngay Cả Sát Thủ Cũng Muốn Tự Sát

Hôm Nay Ngay Cả Sát Thủ Cũng Muốn Tự Sát Nếu bạn thường đọc tiểu thuyết cổ trang, chắc chắn bạn sẽ không xa lạ với tình tiết này… Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính lao đến, đỡ một nhát kiếm thay nam chính. Cô ấy ngã vào lòng nam chính, còn nam chính thì lo lắng gọi tên cô ấy… Lúc xuyên không, tôi rơi đúng vào cảnh tượng này. Bạn nghĩ tôi là nữ chính ư? Không, tôi không phải. Tất nhiên tôi cũng không phải nam chính. Tôi là… thích khách.

Ngoại truyện - Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề

Lục Văn Quân (Ngoại truyện của “Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề” ) Ta tên là Lục Văn Quân. Từ khi ta đỗ tú tài vào năm mười hai tuổi, ánh mắt của phụ mẫu, cũng như toàn bộ gia nhân trong phủ đều thay đổi. Vào dịp Tết, khi tế tổ tại từ đường, tổ phụ nắm tay ta, đứng trước bài vị tổ tiên, lệ già tuôn rơi. “Liệt tổ liệt tông trên cao, Lục gia chúng ta có hy vọng phục hưng rồi, có hy vọng rồi.” Ta lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn bài vị tổ tiên trên từ đường. Ở hàng thứ hai, ngay chính giữa, có một bài vị làm từ gỗ nam mộc khảm vàng, đó chính là tổ tiên Lục gia – Lục Quán Thư, người từng giữ chức Thừa tướng, cũng là tằng tổ phụ (ông cố nội) của ta.

Giành Lại Hạnh Phúc Của Bản Thân

Giành Lại Hạnh Phúc Của Bản Thân Sau khi bị chồng cùng con trai đưa vào viện dưỡng lão, cuối cùng hệ thống cũng nhớ đến tôi. Lúc đó, tôi đã là một bà lão tóc bạc phơ ngồi xe lăn. Hệ thống xin lỗi tôi, lại ngạc nhiên trước cảnh ngộ khốn cùng của tôi. [Ký chủ, điểm tích lũy của cô đâu?] Tôi ngước đôi mắt đục ngầu, đếm trên đầu ngón tay. Kết hôn lập gia đình, sự nghiệp của chồng, con trai bệnh nặng… [Cô không giữ lại chút nào sao?] “Có chứ, sáu mươi tám tuổi bị tai nạn xe hơi què chân, chồng với mối tình thời thanh mai trúc mã nối lại tình xưa, con trai lười chẳng thèm quan tâm, tôi ở viện dưỡng lão chờ chết.” Hệ thống im lặng, đưa ra đề nghị bồi thường. “Vậy thì… Tôi đến đây thế nào thì về thế ấy, trả lại toàn bộ điểm tích lũy cho tôi.” Lúc đến, tôi là một thiếu nữ tràn đầy nụ cười, lúc đi cũng phải như vậy.  

Xuyên Không Làm Tiểu Phú Bà

Xuyên Không Làm Tiểu Phú Bà Tôi xuyên thành nữ nhi của một thương gia nghèo rớt mồng tơi không có gì ngoài tiền. Không có kịch bản được cưng chiều, cũng không có hệ thống bảo vệ. Nhưng điều đó có liên quan gì chứ? Không có hào quang nhân vật chính, tôi vẫn có thể khiến mọi người phải kinh ngạc. Khi bà mẫu và phu quân trước mặt mọi người trách móc tôi ba năm không sinh được con, muốn đuổi tôi ra khỏi phủ để chiếm đoạt của hồi môn, tôi thuận thế quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân chàng… chàng… nhiều năm không “cứng” được, thuốc thang cũng không chữa được, từ khi thành thân đến nay, con dâu vẫn còn trong trắng, làm sao có thể mang thai được?” Tới đi, cùng nhau tổn thương đi! Chứng minh chuyện này, giờ đến lượt vị phu quân tốt của tôi ra tay rồi. …

Xuyên Hồn

Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, thất bại trong cuộc chiến chốn thâm cung này, thế rồi một sáng nọ hồn xuyên vào một cung nữ nhỏ bé. Ở kiếp trước ta tinh thông âm luật, ca hay múa đẹp, am hiểu điều hương, nhưng vẫn không thể thắng được cuộc chơi khó nhằn ấy. Vốn tưởng đời này lại phải đối mặt với gió tanh mưa máu, kết quả phát hiện hóa ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng hống hách, Thục Phi ra vẻ thanh cao, còn cả Hoàng hậu si tình tâm đạm như cúc.. Đến ngay cả Hoàng thượng cũng ngây ngơ nực cười. Ta đây một thân bản lãnh, không lên làm nữ đế thì lại uổng.

Vận Mệnh

Vận Mệnh Trên đường chạy nạn, mẹ đã bán ta cho Lâm phủ với giá ba quan tiền. Chỉ vì khi đi ngang qua Lâm phủ, đúng lúc Lâm phu nhân hạ sinh một đứa con trai. Trên không của Lâm phủ, hào quang vạn trượng, kim sắc khí vận rực rỡ, giữa tầng mây có mấy con tiên hạc bay lượn, tiếng kêu trong trẻo vang vọng. Mẹ vô cùng kích động: “Điềm lành như vậy, đứa bé này sau này nhất định sẽ được phong hầu bái tướng… Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là nam chính.” Ta nghi hoặc hỏi: “Mẹ, nam chính là gì?” Mẹ nhìn ta đầy ẩn ý, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu ta: “Nam chính là người có khí vận tốt nhất trên thế gian này, nếu Dao Quang của ta có thể ở bên cạnh hắn, chắc chắn sẽ được sống lâu trăm tuổi.” Cứ như vậy, ta trở thành nha hoàn bên cạnh nam chính.

Màn Trời

Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.

Bất Phục

Bất Phục Tôi bất ngờ có được thuật đọc tâm, mỗi ngày đều nghe được nữ xuyên không và hệ thống đấm nhau lộn xọe*. (*Ờm thực ra cái này raw gốc của n là 撕逼 /sī bī/, là kiểu chửi bới dằn mặt nhau, nói thô thì là xốn lè á mấy bà=))) ) Hệ thống: “Cô chỉ cần đọc một bài “Trường hận ca” là ngồi được lên đầu cả cái kinh thành này rồi.” Nữ xuyên không: “Ăn cắp bản quyền ko biết xấu hổ hả mậy.” Hệ thống: “Hạ dược nàng ta, hủy đi sự trong trắng của nàng ta đi.” Nữ xuyên không: “Hại người phải đền tội.” Hệ thống: “Người không được yêu mới là người thứ ba, cướp vị hôn phu của nàng ta đi.” Nữ xuyên không: “Nghe cái logic này của mày, chắc là trực tràng mày thông với đại não đúng không?” Này… Nữ xuyên không này sao kỳ dữ vậy ta? Có thật là đến vỗ mặt tôi không vậy?

Thế Gia

Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”

Con Dâu Tôi Là Người Cổ Đại

Con Dâu Tôi Là Người Cổ Đại Con trai tôi đột nhiên kết hôn chớp nhoáng, dắt về một cô con dâu từng ly hôn, lại còn dắt theo cả con riêng.Tôi bảo cô ta nấu cơm, thì bữa nào cũng chỉ toàn đồ luộc, khiến tôi đói đến nỗi nửa đêm không ngủ nổi.Bảo cô ta giặt đồ, thì quần áo tôi bị giặt đến biến dạng, tôi đau lòng đến mức không thốt nên lời.Bảo cô ta đổ rác, thì cô ta nhặt rác về… may thành quần áo cho tôi mặc, mà còn may cũng đẹp lắm mới ghê chứ.Bề ngoài nhìn yếu đuối, nhưng lại vung dao chặt củi không hề tốn sức, làm thịt gà không chớp mắt, thậm chí đi làm đồng còn xung phong gánh phân.Khiến tôi mỗi ngày đều không ngừng thầm nghĩ:Con dâu này… rốt cuộc là có lai lịch gì vậy trời!?

Trăng Khuyết Chốn Thâm Cung

Trăng Khuyết Chốn Thâm Cung Mật Khẩu Đọc Truyện:  136000 Ta và bạn thân cùng nhau xuyên không. Nhưng ta là thai xuyên, còn bạn thân lại là hồn xuyên. Khi bạn thân xuyên đến, ta đã bị xã hội phong kiến ă.n t.hịt người này đè nén đến còng lưng. Còn bạn thân thì mang đầy hoài bão, nuôi mong muốn tra.nh đo.ạt ngôi vị mẫu nghi thiên hạ. Nàng nói: “Có lẽ ta chính là nữ chính của thế giới này, ta là Chân Hoàn, còn ngươi là An Lăng Dung!” “Những gì Chân Hoàn làm được, ta cũng làm được. Dù sao ta cũng là người hiện đại, đi trước người xưa cả ngàn năm cơ mà.” “Ngay cả khi ngươi là An Lăng Dung, ta cũng sẽ không đối xử với ngươi như Chân Hoàn đâu, vì chúng ta mãi mãi là chị em tốt!” Nhưng bạn thân rõ ràng không hiểu, sự tàn khốc của chế độ phong kiến không phải là điều mà hai con người hiện đại chúng ta có thể gánh chịu được. Nàng sẽ không phải Chân Hoàn, mà ta cũng chẳng phải An Lăng Dung. Chúng ta chỉ là hai con kiến nhỏ bé cố gắng vật lộn sinh tồn trong thế giới tàn nhẫn này mà thôi.

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Ngôn Tình

Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Ngôn Tình Tôi xuyên không thành mẹ của nữ chính truyện pỏn. Mười giờ tối, nam chính đến nhà để kèm cặp bài vở cho con gái tôi. Nghe giọng điệu của hai đứa, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Nam chính: “Em với cậu ta có quan hệ gì vậy?” Con gái tôi: “Đừng hỏi nữa…” Nam chính cười gian: “… Nhóc con, lát nữa em sẽ phải nói thôi.” Tôi đạp cửa xông vào. “Quan hệ gì? Là quan hệ ‘cơm không lành, canh không ngọt’ đấy!”

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?

Đệ Nhất Mỹ Nhân Kinh Thành

Đệ Nhất Mỹ Nhân Kinh Thành Ta là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành. Ai ai cũng đều ái mộ ta, không phải ta đang nói đùa đâu. Ta đơn phương đ//ánh Hoàng tử, gây chuyện đến trước mặt Hoàng thượng, Hoàng thượng nhìn chằm chằm vào gương mặt ta một hồi lâu, rồi nói với Hoàng tử: “Ngươi cần gì phải tính toán như vậy.” Ta đ//ập v//ỡ chiếc bình hoa mà vương gia đã bỏ ra một số tiền lớn để mua, vương gia nhìn x//ác bình, nắm chặt nắm tay, lại nhìn vào mặt ta: “…Thôi vậy.” Ta nói với Tả Diệp: “Tiểu thư nhà ngươi thiên sinh lệ chất, dung mạo khuynh thành, tài năng hơn người.” Tả Diệp: “…”

Hắc Liên Hoa Không Giả Vờ Nữa

Hắc Liên Hoa Không Giả Vờ Nữa Ta tên Lâm Uyển. Cả kinh thành đều biết, ta bị vương gia bỏ rơi. Hắn đã hòa hợp qua lại với ta ba năm yên bình, nhưng ngay sau đó lại quay đầu cưới thiên kim nhà tướng quân. Đêm thành thân, hắn đứng trước cửa sổ của ta thổi khúc “Phượng cầu hoàng” cả đêm, hương trầm trên người hắn lan tỏa suốt đêm dài. Với gương mặt đầy bất đắc dĩ, hắn nói: “Uyển Uyển, mối quan hệ trong hoàng thất vô cùng phức tạp, nàng biết mà, ta không thể làm khác được.” Hừm. Ta thấy hắn mới không được. Không phải hắn chê bai cha ta chỉ là một quan văn sao? Lại càng chê ta chỉ là một thứ nữ nhỏ nhoi mà thôi. Ta hắt một chậu nước ra ngoài cửa sổ, bảo hắn cút càng xa càng tốt. Tưởng mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ từ đó trở đi ta bắt đầu gặp xui xẻo.

Bảy Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới

Bảy Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới Sau khi nhiệm vụ thành công. Bảy ngày trước khi rời khỏi thế giới. Hệ thống cho ta bảy ngày để nói lời tạm biệt với thế giới này. Cuối cùng ta cũng trở thành người thê tử rộng lượng trong mắt của Trình Hoài Thời. Ta để mặc hắn ta trao gần hết tiền lương cho nữ chính, thậm chí còn hy sinh cả tương lai vì nàng ta. Nhưng dường như hắn ta không quen với điều đó. Khi ta đi mua sắm, chưởng quầy quen thuộc hỏi ta: “Có phải mua cho lệnh đường không?” “Đúng vậy, ta sắp về nhà rồi.” Ta đáp trả qua loa. Trình Hoài Thời đột ngột ngẩng đầu lên nhìn ta. “Ồ, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa à?” “Vừa vào kinh, nhà cửa đã mua xong, sao lại muốn đi?”

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh Ta vốn là một hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng rồi một đêm, hoàng thượng có được hệ thống thẩm định trà. Và thế là, ta được hắn sủng ái lên tận mây xanh. Các cung nữ nhảy múa trong vườn để quyến rũ hoàng thượng, hắn liền ra lệnh cho bọn họ nhảy suốt đêm. Ta bị phi tần khác hãm hại, hắn lập tức giam người ta vào lãnh cung. Nữ xuyên không đứng dậy làm thơ, hắn tức giận quát: “Thủy Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám đạo nhái à?”